Chương 1408: Ai dám đả thương hắn, ta diệt toàn tộc của kẻ đó 2
Quân Bình Thiên nhìn bia vũ trụ, ánh mắt trở nên nóng bỏng, lão ta liếc mắt một cái đã nhìn ra bia vũ trụ là chí bảo hiếm có.
Chẳng lẽ người này thật sự đến từ Đại Thiên Thế Giới?
Tuy rằng cấp bậc của Diệp Trường Sinh rất yếu, nhưng chí bảo trên người hắn lại vô cùng mạnh mẽ, cho dù Lục Tinh Vũ Trụ cũng không thể có bảo vật như vậy.
Việc đã đến nước này, không có lựa chọn nào khác.
Chỉ có chém giết Diệp Trường Sinh mới có thể thật sự chấm dứt việc này.
Bằng không sẽ gây họa cho Quân gia.
Vừa nghĩ đến đây, Quân Bình Thiên tự mình ra tay, thân ảnh hóa thành từng tàn ảnh tấn công về phía Diệp Trường Sinh.
Hai tay Diệp Trường Sinh mở ra, trên không trung xuất hiện vô số phi kiếm, tiếng nổ ầm ầm truyền đến, lôi kiếp trên cửu thiên buông xuống.
“Lôi Kiếp kiếm trận, diệt!”
Dứt lời, kiếm trận mang theo vô lượng lôi đình bay tới phía Quân Bình Thiên.
“Đại Nhật Phần Thiên!”
Quân Bình Thiên nhìn kiếm trận trước mắt, đánh ra từng quyền như mặt trời va chạm mạnh với kiếm trận cùng một chỗ.
Âm thanh vang vọng bầu trời, không gian bị xóa sổ.
Chấn động.
Thật sự quá chấn động.
Lão ta trăm triệu lần không nghĩ tới cấp bậc của Diệp Trường Sinh nhỏ yếu nhưng lại có thể phóng ra kiếm trận hủy diệt bầu trời, thủ đoạn này quả thực là chuyện kỳ lạ.
̀m.
Kiếm trận phá vỡ, lôi đình tàn phá bừa bãi.
Quân Bình Thiên nhìn quyền lớn như mặt trời đánh mạnh qua, khóe miệng nhấc lên một ý cười trêu chọc, mặc kệ ngươi là ai, hết thảy đều kết thúc.
Trên mặt lão ta hiện lên vẻ đắc ý, ánh mắt dừng ở trên bia vũ trụ, nghĩ đến tấm bia này sắp thuộc về mình, lão ta cũng cảm thấy ngứa ngáy.
"Giết, chớ cho hắn cơ hội thở dốc một hơi."
Ra lệnh một tiếng, Quân Bình Chí dẫn người xông lên, hợp lại vây kín Diệp Trường Sinh. Đúng lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe, tựa như tiếng trời hạ xuống: “Ai dám đả thương hắn, ta diệt toàn tộc kẻ đó!”
Giọng nói như âm thanh của thiên nhiên, êm tai dễ nghe.
Ngay sau đó, một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, chân đạp hỏa liên, ngọn lửa quanh quẩn. Nữ tử kiều diễm, hai sợi tóc bên má nhẹ nhàng bay theo gió thêm vài phần phong tình mê người, đôi mắt linh hoạt chuyển động làm cho người ta có thêm cảm giác xảo trá, vài phần nghịch ngợm.
Đẹp đến không tưởng.
Đẹp đến mức lộng lẫy như vậy.
Người tới không phải ai khác, chính là Hi Khinh La.
Nàng xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, tay ngọc khẽ vung, công kích của quyền lớn bị nghiền nát, không gian khôi phục bình tĩnh.
Diệp Trường Sinh nhìn Hi Khinh La trước mắt, mày kiếm nhướng lên, cô nương này là ai, hình như ta không biết nàng.
Hi Khinh La xoay người cười với Diệp Trường Sinh: "Ngươi chính là Diệp Trường Sinh, không giống như tổ gia gia nói lắm.”
"Ngoại trừ tướng mạo là thật, những thứ khác đều là giả."
Cái gì gọi là những thứ khác là giả?
Khinh thường ai đây?
Khẩu pháo con(*) của hắn là thật.
(Khẩu pháo con(*): ví với người cởi mở thẳng thắn hay nói mạnh và thẳng.)
Diệp Trường Sinh nói: "Cô nương, hình như ta không biết ngươi, đừng ảnh hưởng đến việc ta đánh nhau.”
Hi Khinh La giật mình: "Ta ảnh hưởng đến ngươi? Ta vừa ra tay cứu ngươi, chẳng lẽ ngươi không nên cảm ơn ta sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy ta cảm ơn ngươi, được rồi chứ!”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Nếu ngươi không ra tay, ta đã đánh chết hắn.”
Hi Khinh La khẽ nhíu mày lại, trong ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét, tu vi của Diệp Trường Sinh đã không được thì thôi, còn thích khoác lác.
Lúc này.
Thân ảnh Quân Bình Thiên đạp không mà đến: "Không biết cô nương là ai, cô nương vẫn không nên nhúng tay vào chuyện Quân gia chúng ta thì hơn.”
Quân gia?
Hi Khinh La lắc đầu: "Ta chưa từng nghe nói đến Quân gia, về phần ta? Phủ Hi Thần của Đại Thiên Vũ Trụ, Hi Khinh La.”
"Quân gia các ngươi muốn giết hắn cũng không được, ta đã đồng ý với tổ gia gia sẽ bảo vệ hắn."
Đại Thiên Vũ Trụ.
Phủ Hi Thần?
Trong lòng Quân Bình Thiên nhấc lên sóng to gió lớn, biết Quân gia bọn hắn sắp gặp nạn, đắc tội thế lực của Đại Thiên Vũ Trụ, ai cũng không cứu được bọn hắn.
Ngay khi lão ta hoảng sợ vạn phần, ba bóng người xuất hiện trong sân, người tới không phải ai khác, chính là Lý Tiêu Dao, Diệp Chiến Thiên và Kim Ô.
Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái đã nhìn thấy Diệp Chiến Thiên, thân ảnh chợt lóe, đi tới trước mặt bọn họ: "Phụ thân, sao các người lại ở đây?”
Diệp Chiến Thiên nói: "Còn không phải là tới tìm ngươi sao.”
"Tìm ta?" Diệp Trường Sinh giật mình: "Phụ thân, các người từ đâu tới?”
Diệp Chiến Thiên lạnh nhạt nói: "Đại Thiên Vũ Trụ.”
Bốn chữ này hạ xuống, Quân Bình Thiên sợ tới mức run rẩy, lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã xuống.
Bọn hắn đến từ Đại Thiên Vũ Trụ.
Tạo nghiệt.
Làm sao ta dám ra tay với hắn?
Khi nào ta có lá gan lớn như vậy?
Giờ khắc này, Quân Bình Thiên cũng có ý muốn tự tử.
Bởi vì sự ngu xuẩn của lão ta sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho Quân gia.