Chương 1409: Chặt đứt nhân quả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1409: Chặt đứt nhân quả

Diệp Trường Sinh nhìn Lý Tiêu Dao, Kim Ô: "Phụ thân, bọn họ là bằng hữu của ngươi sao?”

Diệp Chiến Thiên nói: "Xem như thế đi, có điều bọn họ cũng tới tìm ngươi.”

Diệp Trường Sinh hơi mờ mịt: "Hai vị tìm ta chuyện gì?”

Lý Tiêu Dao nói: "Tình huống hiện tại của ngươi không tốt lắm, có muốn ta giúp ngươi giải quyết tình thế nguy hiểm trước hay không?”

Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía Quân Bình Thiên: "Hiện tại ta không bận, dẫn đường đi!”

Dẫn đường?

Đi đâu vậy?

Quân Bình Thiên nói: "Ngươi muốn đi nơi nào?”

Diệp Trường Sinh nói: "Dẫn đường, ta đi.... Diệt tộc.”

Thân thể Quân Bình Thiên mềm nhũn, bùm một tiếng quỳ rạp trước mặt Diệp Trường Sinh: "Công tử tha mạng, là tiểu nhân có mắt không tròng đụng phải công tử, muốn chém giết muốn róc thịt đều công tử hết.”

Diệp Trường Sinh nói: "Diệt tộc, ta nghiêm túc, ta hy vọng ngươi dẫn đường cũng là nghiêm túc.”

Quân Bình Thiên cầu xin nhìn Diệp Trường Sinh, giống như lại nói, đại lão, xin buông tha.

"Buông tha? Ha ha... Vậy phải hỏi vẻ đẹp trai của ta có đồng ý hay không.”

Lúc này.

Hi Khinh La mở lời nói: "Thả bọn hắn đi, những người này không uy hiếp được ngươi.”

Diệp Trường Sinh có chút ngoài ý muốn, nhìn Hi Khinh La: "Ngươi rất nhân từ.”

Hi Khinh La nói: "Bọn họ yếu như vậy, giết hay không giết cũng sẽ không uy hiếp được ngươi.”

Phải không?

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, đồng tình với kẻ địch chính là tìm đường chết, biết bởi vì sự nhân từ của ngươi, sẽ có bao nhiêu người chết trong tay bọn họ đây?

Ngươi có nghĩ tới nếu tu vi của ngươi yếu hơn bọn họ, những người này sẽ làm gì ngươi hay không?

Vẫn nên để ta nói cho ngươi biết đi.

Bọn hắn sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.

Roi da nhỏ gì đó trực tiếp sẽ chào hỏi ngươi.

Xuy.

Một kiếm bay ra, máu tươi bắn tung tóe.

Quân Bình Thiên bị chém giết.

Diệp Trường Sinh cầm kiếm đi tới phía Quân Bình Chí: "Ngươi đến dẫn đường, không có ý kiến chứ!”

Quân Bình Chí nơm nớp lo sợ, run rẩy nói: "Dẫn... Ta sẽ dẫn!”

Hắn ta không có lựa chọn nào khác.

Sợ Diệp Trường Sinh cũng cho lão ta một kiếm.

Thật sự là biết vậy chẳng làm.

Ngay sau đó.

Đoàn người rời khỏi hư không, Quân Bình Chí dẫn người ở phía trước, nhóm người Diệp Trường Sinh đứng trên Trụ Côn.

Ánh mắt Lý Tiêu Dao dừng trên người Diệp Trường Sinh, vạn năm trở về vẫn là thiếu niên, vẫn sát phạt quả quyết như trước

Chỉ là vật vẫn vậy nhưng người không phải, rốt cuộc tất cả không thể trở về dáng vẻ như trước.

Ngao Hoàng và Diệp Chiến Thiên tán gẫu hai câu, thân ảnh xuất hiện bên người Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, có thể cho Thần Thủy Trụ Hà hay không?”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi muốn đột phá?”

Ngao Hoàng vừa muốn mở miệng, Diệp Chiến Thiên ở bên cạnh đã mở lời nói: "Trường Sinh, lão Bạch bị thương, cần Thần Thủy Trụ Hà cứu mạng.”

Diệp Trường Sinh không chút do dự, giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện ba bình ngọc: "Phụ thân, nhiêu đây có đủ không? Nếu không đủ, ta còn có rất nhiều.”

Diệp Chiến Thiên nhận lấy bình ngọc đưa cho Lý Tiêu Dao: "Đủ chưa?”

Lý Tiêu Dao gật đầu: "Đủ rồi.”

Cánh tay hắn vung lên, lão Bạch xuất hiện trên boong thuyền, hơi thở mạnh hơn trước một chút, nhưng bản nguyên bị hao tổn, trong mắt vẫn không có ánh sáng.

"Dương Oa Tử, lấy Thần Thủy Trụ Hà cho lão Bạch uống vào."

Kim Ô tiếp nhận bình ngọc, cho lão Bạch uống vào với Ngao Hoàng.

Lúc này.

Lý Tiêu Dao nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Chúng ta nói chuyện một chút.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đang có ý này.”

Thân ảnh hai người biến mất trên boong thuyền, xuất hiện ở đỉnh cung điện, gió mạnh gào thét mà qua, quần áo bọn họ tung bay.

Diệp Trường Sinh mở miệng trước: “Chúng ta giống như đã từng quen biết, có phải đã từng quen biết hay không?”

Lý Tiêu Dao nói: "Ngươi không nhớ rõ ta sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Không nhớ rõ.”

Lý Tiêu Dao khẽ thở dài một tiếng: “Thôi được, vũ trụ luôn hồi, ngươi đã từng là lịch sử, bây giờ ngươi mới thật sự tồn tại.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi có biết thân phận của ta không?”

Lý Tiêu Dao gật đầu: "Đương nhiên biết, nhưng ngươi đừng hỏi ta, hiện tại ta còn không thể nói cho ngươi biết hết thảy.”

"Mặt khác, thân thể của ngươi có khiếm khuyết, nên mau chóng hoàn thiện thân thể của mình đi."

"Con đường ngươi đi còn quá xa, cho dù hiện tại ta nói cho ngươi biết thân phận thì cũng không có chỗ tốt cho ngươi."

"Sao không chặt đứt quá khứ, đối mặt với tương lai?"

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh nghiêm túc: "Ngươi nói thân thể của ta có khiếm khuyết, là linh hồn sao?”

Lý Tiêu Dao nói: "Xem ra ngươi cũng biết, hiện tại thần phách trong cơ thể ngươi bị thiếu sót, nếu không tìm được, ngươi vĩnh viễn không cách nào thật sự mạnh mẽ.”

"Một luồng thần phách của ngươi có thể luân hồi trọng sinh, nếu người có tâm đạt được thần phách của mình, cũng có thể sáng tạo ra một tu sĩ có thiên phú giống như ngươi."

Diệp Trường Sinh nhớ rõ nhiệm vụ hệ thống ban bố, để cho hắn tìm được thần phách hoàng kim, xem ra suy đoán của hắn không sai.