Chương 1410: Tất cả đứng dậy, cung nghênh chủ nhân trở về
Thần phách của mình bị thiếu sót, khó trách hình ảnh xuất hiện trong đầu vĩnh viễn cũng không thể chắp vá cùng một chỗ.
Lý Tiêu Dao lại nói: "Ngươi mạnh hơn thời đại kia, tương lai sẽ phủ đầy bụi gai, nhưng ta tin tưởng ngươi có thể đi ra khỏi đạo thuộc về mình.”
Nói đến đây, hắn đột nhiên nở nụ cười: “Ta du đãng ở vũ trụ nhiều năm, vốn tưởng rằng quãng đời còn lại chỉ như thế, nhưng gặp lại ngươi, ta lại tìm được phương hướng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Xem ra ngươi thừa nhận rất nhiều thứ, sau này dự định ở lại bên cạnh ta sao?”
Lý Tiêu Dao khoát tay áo: "Ngươi trở về, ta muốn làm nhiều việc, có thể phải rời đi một khoảng thời gian rất dài, lúc gặp lại, ngươi hẳn là đã tìm được thần phách thuộc về mình.”
"Nơi này chỉ là điểm khởi đầu của ngươi, thế giới lớn hơn đang chờ ngươi."
Diệp Trường Sinh cười nói: "Thế giới lớn hơn? Ta rất thích cuộc sống hiện tại, tương lai ở đâu, ta chưa bao giờ thực sự nghĩ đến.”
Lý Tiêu Dao nói: "Đã đến lúc suy nghĩ một chút, bởi vì rất nhiều người không muốn ngươi trở về, ngươi xuất hiện lại sẽ phá hủy thế giới và cục diện của bọn họ.”
"Chờ lão Bạch khôi phục, ta sẽ chọn rời đi, nhân quả trên người ngươi quá phức tạp, kế tiếp ngươi nên thử chặt đứt nhân quả, chỉ có như vậy ngươi mới có thể thật sự thoát khỏi trói buộc."
Chặt đứt nhân quả?
Diệp Trường Sinh dõi mắt nhìn về hư không mênh mông phía trước: "Ta thử xem.”
Lục Tinh Vũ Trụ.
Cổ Tiên Giới.
Một tòa đảo nổi lơ lửng trên không, phía trên, cung điện nguy nga, linh khí lượn lờ, đây chính là địa bàn của Quân gia.
Cấm địa Quân gia.
Một lão giả bò ra từ trong quan tài cổ Thanh Long, khóe miệng ông hiện lên ý cười: "Ha ha..."
"Là hơi thở của chủ nhân, rốt cuộc chủ nhân vẫn nhớ tới ta."
Dứt lời, khuôn mặt lão giả đầy nước mắt, đây là vui mừng đến phát khóc, ông vui vẻ giống như một đứa trẻ.
Lão giả này không phải ai khác, chính là lão tổ Quân gia – Quân Cổ Phong.
Ngay sau đó.
Thân ảnh của ông biến mất tại chỗ, quan tài cổ Thanh Long hóa thành một vệt sáng trong cơ thể, khi xuất hiện lại, thân ảnh Quân Cổ Phong xuất hiện ở đại điện Quân gia.
Lão tổ xuất quan, Quân gia chấn động.
Gia chủ Quân gia dẫn theo cường giả trong tộc xuất hiện bên ngoài đại điện, nhân số cao tới trăm người, đồng loạt quỳ xuống thi lễ, đồng thanh hô to:
“Cung nghênh lão tổ xuất quan!”
“Cung nghênh lão tổ xuất quan!”
...
Quân Cổ Phong khẽ giơ tay lên, ý bảo mọi người đứng dậy: "Chủ nhân giá lâm, các ngươi nhanh chóng theo ta đi nghênh đón.”
Quân Chuẩn Vân kinh hãi thất sắc, lão tổ bế quan mấy ngàn năm, chưa bao giờ xuất quan một lần, cho dù Quân gia gặp đại kiếp nạn, lão tổ cũng chỉ phái một luồng phân thân xuất hiện, thay Quân gia trục xuất cường địch.
Hiện giờ xuất quan, cũng là vì nghênh đón chủ nhân của ông.
Ở trong mắt tu sĩ Quân gia, lão tổ chính là tồn tại thần thoại, như vậy chủ nhân của ông nên mạnh mẽ đến trình độ nào?
Quân Cổ Phong nhìn về phía Quân Chuẩn Vân: "Triệu tập tất cả đệ tử Quân gia cùng đi nghênh đón.”
Nói đến đây, ông dừng một chút, tiếp tục nói: "Chủ nhân không màng danh lợi, không rành thế sự, lát nữa nhìn thấy chủ nhân chớ ăn nói lung tung. Nếu có người va chạm với chủ nhân, đừng trách lão tổ ta không niệm tình cảm.”
Ra lệnh một tiếng, Quân gia sôi trào.
Nhắc tới Quân gia cũng chỉ có tồn tại Quân Cổ Phong, toàn bộ thế lực thế gia ở Lục Tinh Vũ Trụ đều có một quái vật khổng lồ.
Lần đầu tiên toàn tộc dốc toàn lực mà động, cũng vì nghênh đón một vị chủ nhân chưa từng gặp mặt.
Trong lòng nhóm người Quân Chuẩn Vân tưởng tượng, nếu Quân gia có thể được nhân vật lớn này xem trọng, ngày sau bước vào Đại Thiên Vũ Trụ cũng không phải không thể.
Những ngày tốt lành của Quân gia đã đến.
Chẳng mấy chốc sẽ bay lên trời.
Cho nên khi triệu tập đệ tử trong tộc, hắn nhiều lần hạ lệnh nếu có người va chạm với nhân vật lớn sẽ bãi bỏ tu vi, tước đoạt thân phận Quân gia, trục xuất ra khỏi Lục Tinh Vũ Trụ.
Trong lúc nhất thời.
Đệ tử Quân gia tràn ngập kiêng kỵ với nhân vật lớn sắp tới, đồng thời trong lòng bọn họ tò mò, đều muốn liếc thần nhan của nhân vật lớn.
Quân Cổ Phong dẫn theo đệ tử trong tộc rời khỏi đảo nổi, cưỡi khí phi hành xuyên qua không trung, trong lúc đi về phía trước, Quân Chuẩn Vân trầm giọng nói: "Lão tổ, nhân vật lớn mà chúng ta đi nghênh đón đến từ Đại Thiên Vũ Trụ sao?”
Đại Thiên Vũ Trụ.
Nhỏ.
Đầu óc của ngươi quá nhỏ.
Quân Cổ Phong trầm giọng nói: "Chủ nhân từng là tồn tại vô địch trong vũ trụ, chỉ là làm người khiêm tốn, về sau bởi vì một số việc dần dần phai nhạt khỏi tầm mắt mọi người.”
Tồn tại vô địch?
Quân Chuẩn Vân cảm thấy hoảng sợ: "Có thể hỏi hiện tại cấp bậc của lão tổ là gì không?”
Quân Cổ Phong lạnh nhạt nói: "Lão tổ xuất quan, pháp lực vô biên, ở Lục Tinh Vũ Trụ này không có người địch lại.”