Chương 1430: Đây là hạo kiếp gì? 2
Diệp Trường Sinh lại nói: "Ngươi đến từ Đại Thiên Vũ Trụ, lại chỉ có tu vi cấp Thiên Mệnh, có phải hơi quá yếu hay không?”
Hi Khinh La nói: "Quá yếu, ngươi có biết cấp Thái Thủy khó đột phá đến mức nào không? Quên đi, ngươi sẽ không hiểu đâu.”
"Ta ở bên cạnh ngươi, ta xem khi nào ngươi có thể tăng lên tới cấp Thiên Mệnh."
Đột phá rất khó sao?
Dường như ta chưa có trải nghiệm này.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, thì ra thật sự có người cảm giác đột phá rất khó.
Hi Khinh La: "..."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Yên tâm, rất nhanh ta sẽ đến cấp Trụ Hoàng, ngươi sẽ có cơ hội nhìn thấy.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Ngươi ở Đại Thiên Vũ Trụ có nghe nói qua Kiếm Điện và Trường Sinh Điện hay không?”
Hi Khinh La nói: "Kiếm Điện đương nhiên là đã nghe qua, trong rất nhiều thế lực của Đại Thiên Vũ Trụ, Kiếm Điện cũng xếp hàng đầu. Về phần Trường Sinh Điện ngươi nói, ta thật sự chưa từng nghe nói qua.”
“Dù Đại Thiên Vũ Trụ có vô số thế lực, Trường Sinh Điện có thể chỉ là một thế lực nhỏ không đáng kể!”
Diệp Trường Sinh chỉ cười cười. Trường Sinh Điện là do hắn bảo Phó Thanh Huyền sáng lập. Phó Thanh Huyền lại là Thiếu chủ của Vũ Trụ Võ Minh, tin tưởng không bao lâu nữa, Trường Sinh Điện sẽ danh chấn Đại Thiên Vũ Trụ.
Hi Khinh La nói: "Ngươi hỏi Kiếm Điện và Trường Sinh Điện làm gì?”
Diệp Trường Sinh nói: "Tổ gia gia ngươi không nói cho ngươi biết ta là Thiếu chủ Kiếm Điện sao?”
Hi Khinh La: "..."
Thế lực Kiếm Điện mạnh mẽ như vậy, vì sao lại chọn ngươi làm Thiếu chủ, thật sự là khiến người ta nghĩ không ra.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ cuồn cuộn mà đến, bóng tối vô tận buông xuống, Diệp Trường Sinh biến sắc, cảm giác thời không điên đảo, Trụ Côn dưới chân lung lay lay động.
Hạo kiếp tới rồi à?
Diệp Trường Sinh nhìn lôi đình và ánh sáng đỏ nuốt trời xé rách chân trời, không sợ hãi chút nào, ngược lại không hiểu sao lại kích động.
Lúc này, Ninh Tuyền Cơ xinh đẹp xuất hiện, đứng ở bên cạnh Diệp Trường Sinh, hai người cùng nhau làm cho Trụ Côn bình ổn trở lại.
Trên gương mặt lạnh như sương của nàng hiện lên một chút khác lạ: "Đây là..."
Diệp Trường Sinh nói: "Đây là hạo kiếp gì?”
Bóng tối che phủ bầu trời, thời không thay đổi, sấm xét mạnh mẽ xé rách bầu trời.
Tiên khung bị sụp đổ chôn vùi, giống như ngày tận thế tới.
Diệp Trường Sinh tập trung nhìn về phía trước, từng tảng đá lớn bay tới giống như thiên thạch từ bên ngoài vũ trụ rơi xuống.
Những nơi mà nó đi qua, không gian bị nghiền phá, ánh lửa cuồn cuộn như rồng, mạnh mẽ lướt ngang trên không trung.
Xùy.
Xùy.
Kiếm khí bay ra chém tảng đá lớn trước mắt thành bột mịn.
Trời sắp sập rồi?
Ống tay áo Hi Khinh La tung bay, linh khí cuồn cuộn ngăn cản những tảng đá lớn đang bay tới, nếu bọn họ không ngăn cản, có thể Trụ Côn sẽ bị phá hủy dưới sự va chạm của tảng đá lớn.
Ở nơi xa.
Một tòa tinh vực ầm ầm sụp đổ, cảnh tượng này thật sự là quá chấn động.
Đến cùng là hạo kiếp gì mà có thể dễ dàng phá vỡ một tòa tinh vực chứ?
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ lại thấy nàng lạnh nhạt bình tĩnh, dường như cảnh tượng trước mắt không khiến nàng chấn động chút nào.
Thật ra cũng có thể hiểu được.
Ninh Tuyền Cơ đến từ kỷ nguyên Hàn Võ, đã trải qua không ít song to gió lớn, cho dù núi Thái Sơn sụp đổ thì sắc mặt cũng không thay đổi.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, hạo kiếp loạn cổ không rõ vô cùng hung hiểm, trước mắt toàn bộ vũ trụ Loạn Cổ Kỷ Nguyên đang cưỡng ép tiến vào Đại Thiên Vũ Trụ.]
Hạo kiếp loạn cổ?
Cái này tiến vào linh tinh có chút mạnh mẽ nha.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, vũ trụ Loạn Cổ Kỷ Nguyên vốn là một phần của Đại Thiên Vũ Trụ, không tính là tiến vào linh tinh, chẳng qua là phá vỡ phong ấn mà thôi.]
[Võ đạo vĩnh tồn, Kỷ Nguyên tuyên cổ, chắc hẳn vì nguyên nhân nào đó mà Loạn Cổ Kỷ Nguyên đã từng bị phong ấn, vật đổi sao dời, cuối cùng bọn hắn cũng thoát khỏi phong ấn thì chính là tình huống như bây giờ.]
[Tiếp đó, các thế lực và tu sĩ của Loạn Cổ Kỷ Nguyên sẽ tiền hành một lần tẩy lễ lớn với Đại Thiên Vũ Trụ, dù sao bọn hắn muốn sinh tồn ở vũ trụ mới thì giết chóc là việc không thể tránh khỏi.]
Thế giới này không thể bình yên một chút sao?
Lại khủng bố dọa người như vậy.
Hôm nay có Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống, ngày mai… ngày mai nữa… Cũng không biết lại có thêm Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống hay không?
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, đây là thời đại tệ nhất, cũng là thời đại tốt nhất, ngươi nhận hay không nhận.]
Nhận cái chùy.
Cho dù là Loạn Cổ Kỷ Nguyên hay Kỷ Nguyên gì khác thì có quan hệ gì với ta chứ?
Thứ mà Diệp Trường Sinh theo đuổi thật ra vô cùng đơn giản, chính là loại đơn giản nhất.
Hưởng thụ cuộc sống bây giờ, bảo vệ tốt người mình yêu, chỉ đơn giản như vậy.
Hắn muốn đi tìm ký ức trước kia và thần phách kiếp trước thuộc về hắn, cũng không nhất định phải có tất cả những thứ này.