Chương 1431: Hạo kiếp loạn cổ
Nếu như những chuyện trong quá khứ trở thành sự trói buộc hắn, Diệp Trường Sinh sẽ không chút do dự chặt đứt quá khứ.
Người phải hướng về phía trước, tương lai tràn đầy niềm vui bất ngờ.
Hắn sẽ không quá quan tâm đến tất cả quá khứ.
Ninh Tuyền Cơ nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Hạo kiếp này là…”
Diệp Trường Sinh nói: “Loạn cổ hạo kiếp, ta biết rồi.”
Ninh Tuyền Cơ: “…”
Sao ngươi lại biết là loạn cổ hạo kiếp.
Diệp Trường Sinh cười nói: “Chỉ cần việc mà ta muốn biết thì không có gì là không được.”
Sắc mặt Ninh Tuyền Cơ hơi thay đổi, cuối cùng vẫn không nhìn thấu hắn: “Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống, tòa vũ trụ này sẽ rơi vào hỗn loạn, có lẽ đây mới chỉ là bắt đầu.”
Nói đến đây, nàng ngừng một chút rồi tiếp tục nói: “Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ý của ngươi là… Có người cố tình làm như vậy?”
Ninh Tuyền Cơ gật đầu: “Chắc chắn có người ở phía sau thao túng tất cả chuyện này, nhưng ta cũng không đoán được người này có ý đồ gì.”
Một khi Loạn Cổ Kỷ Nguyên xuất hiện ở vũ trụ này thì không thể tránh khỏi một trận gió tanh mưa máu.
Chắc là những người thống trị vũ trụ phải hợp tác với cường giả của Loạn Cổ Kỷ Nguyên, bằng không thì sự va chạm giữa bọn họ sẽ tẩy rửa vũ trụ này một lần nữa.
Diệp Trường Sinh cười nói: “Nếu không nghĩ ra thì cũng không cần phải suy nghĩ nhiều làm gì.”
Ninh Tuyền Cơ nhìn hắn: “Lòng ngươi thật lớn.”
Lớn?
Thật ra không chỉ là tấm long của ta lớn, mà cái gì cũng đều lớn.
Sao Diệp Trường Sinh lại không biết Loạn Cổ Kỷ Nguyên xuất hiện sẽ mang tới hậu quả chứ, có thể tất cả những thứ này không có quan hệ gì với hắn, cũng không phải hắn có thể thay đổi.
Đã như vậy, hà tất phải buồn lo vô cớ?
Thuyền đến đầu cầu tự nhiên chìm… Không đúng, tự nhiên dừng.
Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Ngược lại không đi trêu chọc hắn, cho dù Loạn Cổ Kỷ Nguyên hay là thế lực mạnh mẽ khác hắn cũng mặc kệ.
Nhưng chỉ cần có ý đồ xấu ra tay với hắn, vậy thì thật ngượng ngùng, không cần biết ngươi là Kỷ Nguyên gì, giết.
“Hạo kiếp này sẽ kéo dài bao lâu?”
Ninh Tuyền Cơ nói: “Mấy tháng.”
Mấy tháng?
Thật lâu.
Nghĩ đến chuyện đi tới Côn Bằng Tộc, sợ là phải dừng lại một thời gian dài.
Diệp Trường Sinh nói: “Các ngươi vào Thần Cung trước, chờ hạo kiếp kết thúc lại đi ra.”
Ninh Tuyền Cơ nói: “Ngươi muốn làm gì?”
Diệp Trường Sinh dõi mắt trông về phía xa, nhìn về sấm sét tàn phá bừa bãi ở hư không phía trước: “Đi tới đó!”
Ngươi không muốn sống nữa sao?
Sức mạnh của hạo kiếp, đại đạo phong ấn, cũng không phải thứ mà ngươi có thể tiếp nhận được.
Khuyên ngươi tốt nhất đừng nên mạo hiểm, nếu không sẽ hồn phi phách tán.
Ninh Tuyền Cơ nghiêm nghị nói ra.
Một tòa Kỷ Nguyên buông xuống còn mang theo sức mạnh của hạo kiếp có thể dễ dàng phá hủy một tòa tinh vực, Diệp Trường Sinh tùy tiện tiến đến không phải là muốn chết sao?
Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh thích thăm dò tìm hiểu những nơi hung hiểm chưa biết rõ kia, loại cảm giác kích thích kia sẽ khiến người ta vô cùng mê luyến.
Đánh dấu với không đánh dấu cũng chẳng có chút quan hệ nào, thật đó.
Một tấm ngăn cách ánh bạc xuất hiện, Thương Khung Thần Cung mở ra, ba người dưới Trụ Côn biến mất.
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Đi vào đi.”
Hai nàng chần chờ một lát, còn đang muốn thuyệt phục Diệp Trường Sinh nhưng lại phát hiện bóng dáng hắn đã đi xa.
Cửa vào Thần Cung càng ngày càng nhỏ, thân ảnh hai nàng lóe lên tiến vào bên trong.
Diệp Trường Sinh một thân một mình tiến vào tìm đường chết, không đúng, tiến vào đánh dấu hạo kiếp loạn cổ.
Hệ thống để cho ta đi đánh dấu, ta chỉ muốn biết lực lượng của hạo kiếp mạnh bao nhiêu.
…
Trong vô tận tinh vực.
Một bóng người xuất hiện trên hạo kiếp loạn cổ, người này mặc một bộ áo gai vải thô, sau lưng mang theo uy áp không thể ngăn cản.
Tinh vực ở trước mặt hắn lại nhỏ bé như vậy, giống như hắn tiện tay đánh ra một cái là có thể phá hủy một tòa tinh vực.
Người này không phải ai khác, chính là người mạnh nhất của Loạn Cổ Kỷ Nguyên – Loạn Cổ Cấm Đế, Đạo Vô Cực.
Giờ khắc này.
Đạo Vô Cực xuất hiện trước mặt một bóng người, áo trắng bồng bềnh, tao nhã nho nhã làm cho người ta có cảm giác giống một thư sinh.
“Cuối cùng các hạ cũng thoát khỏi đây.”
Đạo Vô Cực hơi hơi há miệng: “Chuyện đồng ý với ngươi, ta sẽ phái người đi làm.”
Giọng nói như âm của trời, quanh quẩn trong không trung.
Nam tử áo trắng cười nói: “Vậy thì làm phiền các hạ rồi, hợp tác giữa chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Có thời gian thì tới Cấm Kỵ Thần Cung của ta ngồi một lát, ta đã chuẩn bị cho các hạ không ít đồ tốt.”
Đạo Vô Cực nói: “Không cần, giữa chúng ta không cần có liên hệ, bản đế không muốn dính quá nhiều nhân quả trên người ngươi.”
Nói đến đây, hắn dừng một lát rồi tiếp tục: “Tiếp theo ta muốn đi rất nhiều nơi, tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào.”