Chương 1432: Chúng ta không có khí vậ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1432: Chúng ta không có khí vậ

Nam tử áo trắng nói: “Ta cho ngươi biết nơi không nên đi, những nơi khác bị Nhậm Quân nắm bắt.”

“Bất kỳ nơi nào, cứ mở miệng là được.”

“Không cần.” Đạo Vô Cực trầm giọng nói, sau đó thân ảnh hóa thành hư vô, giống như hòa làm một thể với thời không.

Nam tử áo trắng cười nhạt một tiếng: “Không hổ là Loạn Cổ Cấm Đế, quả nhiên thực lực đáng sợ, không uổng công ta làm to chuyện thả ngươi ra.”

“Đừng khiến ta thất vọng!”

Hạo kiếp loạn cổ buông xuống.

Loạn Cổ Kỷ Nguyên trước kia lại một lần nữa xuất hiện.

Bóng tối che phủ bầu trời, người người của các thế lực đều cảm thấy bất an, bởi vì trong lòng bọn hắn hiểu rõ sau trận hạo kiếp này sẽ phải đối mặt với điều gì.

Tu sĩ Loạn Cổ Kỷ Nguyên lại vô cùng vui mừng, bị phong ấn vô số năm tháng, bọn hắn đã chịu nhiều đau khổ.

Cuối cùng lại có thể nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa, bọn hắn không cách nào áp chế sự hưng phấn trong lòng.

Với khát vọng của mình, bọn hắn không muốn chờ đợi thêm nữa, chỉ muốn thoát khỏi lực lượng của hạo kiếp mà tiến vào Đại Thiên Vũ Trụ.

Một hạo kiếp lớn như thế lại khiến Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống, sự việc chỉ đơn giản như vậy sao?

Làm việc không theo ý trời, đương nhiên phải trả giá lớn.

Giờ phút này.

Nếu không phải Đạo Vô Cực dẫn đầu chúng cường giả của Loạn Cổ Kỷ Nguyên để chống lại sự tàn phá của hạo kiếp và lôi kiếp thì toàn bộ tu sĩ của Loạn Cổ Kỷ Nguyên sẽ chết hết ở bên trong.

Phúc đi với họa, khó liệu sống chết.

Nhóm người Đạo Vô Cực chống lại hạo kiếp, với tu sĩ Loạn Cổ Kỷ Nguyên mà nói, tai họa ban đầu hiện tại lại biến thành cơ duyên

Sau khi trận hạo kiếp này kết thúc, bọn hắn sẽ trải qua lực lượng tẩy lễ của hạo kiếp, hoàn toàn thoát thai hoán cốt, con đường tu luyện chưa đạt tới sẽ thuận buồm xuôi gió.

Chủ yếu nhất là bọn hắn còn có thể thu được khí vận Loạn Cổ, đây chính là biết hung hiểm vạn phần, nhưng bọn hắn vẫn không kịp chờ đợi mà muốn thoát khỏi lực lượng của hạo kiếp.

Chẳng qua là không biết nhóm người Đạo Vô Cực có thể kiên trì được mấy tháng hay không.

Tất cả đều không thể biết trước được.

Bất cứ chuyện gì cũng không thuận buồm xuôi gió.

Cuộc sống có niềm vui mới khắp nơi, chẳng biết lúc nào thì đổ vỏ.

Chẳng biết từ lúc nào đã qua hai tháng.

Trên tinh vực, một bóng người bay qua, dáng vẻ có chút chật vật, cánh chim màu đen sau lưng bị tro bụi che kín.

Đây không phải là Diệp Trường Sinh sao?

Như vậy hai tháng qua, hắn có thể đã mệt muốn chết rồi.

Ngự kiếm phi hành một quãng thời gian dài như vậy, mà để tiết kiệm thời gian, hắn lại sử dụng Hỗn Độn Hắc Dực, qua hai tháng đi đường, cả người đều đầy bụi bặm.

Cũng may không phụ lòng người, cuối cùng hắn cũng đến nơi có hạo kiếp.

Thế lực của Đại Thiên Vũ Trụ đều ẩn náu tại sơn môn, trong gia tộc, mọi người đang nghĩ đến tiếp theo phải ứng đối với hạo kiếp như thế nào.

Lại không biết Diệp Trường Sinh đã cách hạo kiếp gần trong gang tấc.

Thường hay nói: Muốn hiểu rõ những điều chưa biết, ngươi nhất định phải đi sâu… Tiến sâu vào hơn nữa.

Phán đoán sẽ không làm được.

Chỉ có hành động thực tế mới có thể thật sự đạt được điều mình muốn.

Lúc này.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh đứng lơ lửng giữa không trung, mặc cho lực lượng của hạo kiếp tàn phá bừa bãi ở trên người, nhắc tới mới nói, lực lượng hạo kiếp thật là mạnh mẽ.

Thật giống như tay của mẹ kế đánh ba ba ba trên mặt, nghe thôi đã cảm thấy đau nhức.

Đó là do thân thể hắn mạnh mẽ, đổi lại thành tu sĩ bình thường khác, lực lượng hạo kiếp đi qua thì ngay lập tức sẽ không còn mạng nhỏ nữa.

Không nói quá chút.

Hắn chậm rãi giơ tay lên đưa nước Thần Thủy Trụ Hà vào miệng, lúc này mới hết mệt mỏi.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu hạo kiếp loạn cổ hay không?]

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: [Đánh dấu!]

Hạo kiếp loạn cổ, nhìn cũng đã nhìn rồi, bây giời nên làm việc chính thôi.

[Đinh, chúc mừng chủ nhân đã đánh dấu thành công hạo kiếp loạn cổ, có được một đạo khí vận Loạn Cổ, đạt được lực lượng của hạo kiếp.]

Theo âm thanh nhắc nhở của hệ thống, hai lực lượng từ trên trời giáng xuống tràn vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.

Lực lượng này… Thật mạnh.

Quá mẹ nó tràn đầy.

A.

Tiếng kêu thảm thiết này thuộc về Diệp Trường Sinh.

Hắn cắn nuốt khí Hồng Mông, Hỗn Độn, hắc khí Sáng Thế, khói đen tử vong, nhiều hơi thở như vậy tràn vào trong cơ thể mang tới sự thống khổ cũng không sánh bằng một phần vạn hai lực lượng này.

Chủ yếu nhất chính là hai lực lượng này dường như xung đột với nhau, tiến thẳng vào trong cơ thể hắn, kinh mạch và xương cốt lập tức đã đến giới hạn chịu đựng.

Đúng lúc này.

Khí Hồng Mông bắt đầu dẫn dắt lực lượng hạo kiếp trong cơ thể, dường như chỉ cần có khí Hồng Mông thì hai hơi thở này sẽ không bài xích lẫn nhau.