Chương 1438: Đến Côn Bằng Tộc 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1438: Đến Côn Bằng Tộc 2

Nói trắng ra chính là nhân quả vạn đạo đều có quan hệ với Diệp Trường Sinh.

Cho nên, nàng phải không ngừng mạnh lên.

Muốn đi ra bên ngoài vũ trụ trước.

Chỉ có từ nơi đó trở về, nàng mới có thể giúp được Diệp Trường Sinh.

Muốn làm nữ nhân của Diệp Trường Sinh thật ra không đơn giản như vậy.

Có thể Đạo Linh Nhi cam tâm tình nguyện, cho dù thịt nát xương tan, hồn diệt đạo tiêu một lần nữa thì nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Có thể có được quyết tâm bậc này, ngoại trừ nguyên nhân bên ngoài là nàng ra thì còn có Diệp Linh Khuynh không ngừng cho nàng sức mạnh.

Mặc dù tiểu cô nương này chỉ là một đạo pháp tắc vũ trụ nhưng nàng lại rất tình nghĩa với Diệp Trường Sinh, không có gì có thể thay đổi.

Ngay sau đó.

Hai người tan biến trong hư không vô tận.

Thượng Cổ Linh Quật.

Cửa vào.

Hai bóng người đứng thẳng tắp, gió lốc linh khí kinh khủng tàn phá bừa bãi trên người bọn hắn. Hai người này không phải ai khác, chính là Hắc Doanh Doanh và Thiên Đệ Cửu.

Hắc Doanh Doanh quay người nhìn lại, ánh mắt lấp lánh, dõi mắt trông về phía xa: “Trước Kỷ Nguyên, vũ trụ loạn.”

“Thời đại này còn đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng.”

Thiên Đệ Cửu nói: “Tiểu thư, trong vũ trụ sẽ xảy ra chuyện lớn, ngươi thật sự muốn vào Thượng Cổ Linh Quật sao?”

Hắc Doanh Doanh gật đầu: “Nhất định phải tiến vào, thời gian còn lại không nhiều lắm.”

Nói đến đây, nàng dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Thiên thúc, ta vào Linh Quật, nếu không thể đi ra thì ngươi hãy đi tìm Diệp Trường Sinh!”

Sắc mặt Thiên Đệ Cửu trầm xuống: “Tiểu thư nhất định có thể ra khỏi nơi này, ta ở lại đây chờ ngươi, cho đến khi ngươi đi ra mới thôi.”

Giọng nói kiên định không thể nghi ngờ.

Hắc Doanh Doanh như có điều suy nghĩ, nhìn về phía chân trời, cong người lóe lên bước vào trong Thượng Cổ Linh Quật, vòng xoáy linh khí tràn đầy quanh quần trên người nàng cho đến khi hoàn toàn biến mất không thấy.

Thiên Đệ Cửu đứng trên một tảng đá lớn: “Tiểu thư, ngươi nhất định phải thành công.”

Dứt lời.

Sắc mặt ông chìm xuống, hóa thành một ánh kiếm ẩn núp, ngay sau đó, mấy chục bóng người xuất hiện bên ngoài Thượng Cổ Linh Quật.

Thượng Cổ Linh Tộc, bọn hắn cũng tới.

Thiên Đệ Cửu cảm thấy run sợ, không khỏi lo lắng cho Hắc Doanh Doanh.

Thượng Cổ Linh Quật vốn hung hiểm vạn phần, hiện tại lại có Thượng Cổ Linh Tộc tiến vào bên trong, nguy hiểm lại tăng thêm một phần.

Một mình Hắc Doanh Doanh có thể ở bên trong Linh Quật sao?

Bắc Minh Côn Bằng Tộc.

Một hòn đảo trôi nổi trong hư không, hình như thần thú Côn Bằng, tản ra hơi thở làm người ta kính sợ.

Diệp Trường Sinh đứng trên boong thuyền, mắt nhìn đảo nổi phía trước, khóe miệng nhấc lên ý cười: “Bắc Minh có cá, tên là Côn, Côn to lớn, hầm không dưới một nồi.”

Côn Bằng Tộc này cũng đẹp không sao tả xiết.

Giết người ở nơi này cũng là một loại hưởng thụ.

Vừa dứt lời, từng hơi thở mạnh mẽ xuất hiện, lao ra từ trong đảo nổi trước mắt.

Ngay sau đó.

Bốn lão giả trôi nổi trong hư không, đi tới cách Trụ Côn không xa, tầm mắt bọn hắn rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.

Rất nhanh đã phát hiện ra sự tồn tại của Mộc Tiêu Phong, sắc mặt bốn người hơi đổi, cũng đoán ra thân phận của Diệp Trường Sinh.

Mộc Tiêu Phong thấy bốn lão giả xuất hiện, trong mắt hiện lên vẻ chờ mong, dường như thấy được hi vọng sống.

Một lão giả trầm giọng nói: “Diệp Trường Sinh, bắt Thiếu chủ của chúng ta, ngươi còn dám tới Côn Bằng Tộc, ngươi thật to gan.”

Diệp Trường Sinh nói: “Thiếu chủ các ngươi dẫn ta tới.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Nếu như biết thân phận của ta, hẳn là cũng biết vì sao ta tới Côn Bằng Tộc của các ngươi.”

“Dứt khoát một chút, giao thứ ta muốn ra.”

“Nếu như các ngươi không làm chủ được, vậy thì để Côn Bằng lão tổ và trụ sư xuất hiện, yên tâm đi, ta sẽ không đánh chết bọn hắn.”

Vẻ mặt Mộc Thiên Đồ đột nhiên thay đổi, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lớn lối như thế, hắn ta chậm rãi đưa tay ra, một tia sáng bay thẳng về phía bầu trời.

Không có ý gì khác, chỉ muốn gọi người chuẩn bị thu thập Diệp Trường Sinh mà thôi.

Trên boong thuyền, Ninh Tuyền Cơ đứng chắp tay, nhìn nhóm người Côn Bằng Tộc trước mắt: “Tu sĩ nơi này thật ngu xuẩn.”

“Thật không biết sao bọn hắn lại có được tất cả những thứ như hiện tại, nếu ở kỷ nguyên Hàn Võ, thực lực như vậy đã bị diệt vong từ lâu.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đừng nói người ta như vậy, bọn hắn phát triển đến bây giờ cũng không dễ dàng gì, hơn nữa, nếu những người này thông minh thì làm gì còn chỗ cho ta thể hiện?”

Ninh Tuyền Cơ: “…”

Thật sự quá cẩu thả.

Làm người có thể vô sỉ như thế sao?

Bịch.

Bịch.

Từng sóng khí bao phủ giống như sóng to gió lớn, bóng người đạp không mà đi, xuất hiện trong hư không.

Trong chốc lát, trăm tên cường giả buông xuống, uy áp cái thế, trong mắt bọn hắn tràn đầy khinh thường, căn bản không để Diệp Trường Sinh ở trong mắt.