Chương 1439: Hòa thượng này tới làm gì?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1439: Hòa thượng này tới làm gì?

Mộc Thiên Đồ trầm giọng nói: “Diệp Trường Sinh, thứ ngươi muốn ở ngay trong Côn Bằng Tộc chúng ta, có thể đi xem hay không thì phải xem bản lãnh của ngươi.”

Hắn đang chất vấn ta sao?

Ngay sau đó, cường giả Côn Bằng Tộc bao vây Trụ Côn, đại chiến hết sức căng thẳng, uy áp mạnh mẽ như núi nghiền ép lên Trụ Côn.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đừng ẩn giấu thực lực, phóng thích tu vi để bọn hắn hiểu rõ một chút.”

Ninh Tuyền Cơ, Hi Khinh La, Thái Sơ, An Lạc Nhi lần lượt phóng thích tu vi, linh khí cuồn cuộn tràn đầy bắn ra, trực tiếp đánh bay cường giả Côn Bằng Tộc ra ngoài.

Chưa ra tay đã đả thương một nửa kẻ địch.

Nhóm người Mộc Thiên Đồ nhận ra được hơi thở của Ninh Tuyền Cơ, thân ảnh vô thức lui về phía sau, trong mắt chứa sự kiêng kỵ.

Diệp Trường Sinh lại mang tu sĩ mạnh mẽ đến đây như vậy.

Côn Bằng Tộc sẽ gặp một nạn lớn.

Mọi người không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhận ra được hơi thở là người mà bọn hắn không đánh lại được.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Lại cho các ngươi cơ hội, để trụ sư tới nhận cái chết.”

Khẩu khí thật lớn.

Nghĩ muốn giết ta, ngươi xứng…

Một giọng nói từ cửu thiên hạ xuống, bóng người xuất hiện từ trên cao, bay xuống trong hư không.

Người tới không phải ai khác, chính là trụ sư – Quý Cửu Giới.

Ban đầu còn hung hăng càn quấy, nhưng khi phát hiện được hơi thở của Ninh Tuyền Cơ thì đã khủng hoảng trong nháy mắt.

Rốt cuộc đây là cường giả gì?

Lại khủng bố như thế, xuất hiện trong nhất tinh vũ trụ, có phải có chút bắt nạt người hay không.

Quý Cửu Giới chậm rãi bay xuống: “Ngươi chính là Diệp Trường Sinh, ta biết vì sao ngươi tới, có dám đánh một trận với ta hay không, nếu ngươi thắng, ta sẽ giao đồ cho ngươi.”

“Đương nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn không ra tay, thế nhưng cho dù ngươi giết ta, cũng đừng hòng cầm được thứ ngươi muốn.”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Ta đi giết hắn, một mình ta cũng có thể lấy được thứ ngươi muốn.”

Diệp Trường Sinh xua tay: “Không cần, ta cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình không ra tay.”

“Nếu hắn có yêu cầu, ta sẽ thỏa mãn hắn.”

Nói đến đây, hắn ngừng một chút rồi nhìn về phía Quý Cửu Giới: “Một mình ta sẽ đánh toàn bộ các ngươi, không tính là bắt nạt các ngươi chứ?”

Sắc mặt Quý Cửu Giới cực kỳ âm trầm: “Đây là ngươi chọn.”

Bịch.

Bịch.

Mọi người ùa lên, bao vây Diệp Trường Sinh đến con kiến cũng không chui lọt, đúng lúc này, một giọng nói truyền đến từ phia sau lưng bọn hắn.

“A Di Đà Phật, chư vị thí chủ có thể bắt nạt huynh đệ của ta, thế nhưng ta cảnh cáo các ngươi đừng để ta nhìn thấy, bằng không ta sẽ nhịn không được mà cười ra tiếng.”

Tàng Thất chắp tay trước ngực, tiện hề hề nói: “Được rồi, các ngươi tiếp tục, ta sẽ không quấy rầy.”

Diệp Trường Sinh: “…”

Quý Cửu Giới: “…”

Hòa thượng này tới làm gì?

Thật tiện.

Ta bị đánh, hòa thượng lại vui vẻ như vậy?

Tàng Thất xuất hiện chẳng qua chỉ là một khúc nhạc đệm, cũng không ảnh hưởng đến việc Diệp Trường Sinh rat ay.

Cuối cùng cũng có cơ hội để mình tự ra tay rồi.

Diệp Trường Sinh đang nghĩ nên dùng thần thông gì để chém giết những người trước mắt này.

Trầm tư trong chớp mắt.

Sau lưng hắn xuất hiện phân thân, tay cầm một thanh cổ kiếm chém giết tới phía Quý Cửu Giới.

Phân thân?

Quý Cửu Giới liếc mắt đã nhìn ra bóng người trước mắt là một phân thân, chẳng them ngó tới: “Si tâm vọng tưởng, chỉ dựa vào một phân thân mà cũng muốn giết ta?”

Kẻ vô tri không biết sợ.

Những lời này dùng để hình dung về Quý Cửu Giới là quá thích hợp.

Xùy.

Một kiếm chém xuống, một đường mở trời.

Kiếm khí tràn đầy bắn ra bao phủ phía dưới, nhóm người Mộc Thiên Đồ chết dưới kiếm khí.

Ninh Tuyền Cơ quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Phân thân loạn cổ, xem ra Loạn Cổ Kỷ Nguyên buông xuống, ngươi lấy được thứ tốt cũng không chỉ là khí vận.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “May mắn, đều là may mắn.”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Cho dù là Khí Vận Chi Tử thì may mắn cũng không vượt qua ngươi, ngươi chỉ là trường hợp đặc biệt trong vũ trụ.”

“Nếu ai trêu chọc ngươi, thật sự là quá ngu xuẩn.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Không thể nói như thế, nếu không có người chèn ép ta, động lực để ta tiến bộ cũng không có.”

“Thật hy vọng có người có thể đánh chết ta.”

Ninh Tuyền Cơ: “…”

Một bên, Hi Khin La hoa dung thất sắc, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh, hai tháng trước còn hỏi cấp bậc tu luyện của hắn, nàng còn châm chọc tu vi Diệp Trường Sinh không thể tang lên rất nhanh được.

Không nghĩ tới hai tháng ngắn ngủi mà hắn đã đột phá cấp Quy Khư.

Cấp bậc tang lên tốc độ như thế quả nhiên khiến người ta tặc lưỡi.

Diệp Trường Sinh nhận ra được tầm mắt của Hi Khinh La, cũng không để ý tới mà nhìn phân thân loạn cổ trước mắt.

Ta vô địch, chẳng lẽ phân thân cũng vô địch?

Từng ánh kiếm tung hoành trên không, bóng dáng Quý Cửu Giới liên tục bại lui, đã không còn là trụ sư cao cao tại thượng nữa rồi.