Chương 1440: Hòa thượng này tới làm gì? 2
Chật vật đến cực điểm.
Chỉ có thể kéo dài hơi tàn dưới ánh kiếm của Diệp Trường Sinh, hơi không cẩn thận là có thể chết dưới ánh kiếm.
Thấy cảnh này.
Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười, yên lặng mở ra Phần Huyết Cuồng Hóa và Thần Ma Biến, cấp bậc tốc độ tăng vọt.
Từ Quy Khư tầng thứ bảy lên tới Thái Thủy Vương trong nháy mắt.
Vượt qua hai cấp bậc lớn, đơn giản là muốn bùng nổ.
Tầm mắt Ninh Tuyền Cơ và Hi Khinh La đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, trong chốc lát tăng lên hai cấp bậc, khủng bố như vậy.
Giờ khắc này.
Hi Khinh La đột nhiên hiểu được ý của Hi Huyền, đừng nhìn Diệp Trường Sinh nhỏ yếu, thật ra hắn có đồ rất cứng.
Cấp bậc đột phá nhanh như vậy, cho đến tận hôm nay là lần đầu tiên nàng nhìn thấy.
Nam nhân này… Thật nhanh!
Diệp Trường Sinh không biết hai nàng đang chấn động vạn phần, tầm mắt một mực rơi vào trên phân thân loạn cổ, thì ra cấp bậc của hắn tăng lên thì phân thân cũng sẽ tăng theo.
Điều này không phải tương đương với có hai người chiến đấu cùng lúc sao?
Mạnh mẽ.
Quý Cửu Giới nhìn hơi thở của phân thân trước mắt điên cuồng tăng vọt thì cảm thấy run sợ, rốt cuộc hắn ta cũng hiểu rõ bóng người trước mắt này không đơn thuần chỉ là một phân thân.
Hắn ta quay người nhìn về phía Côn Bằng Tộc, dường như đang chờ cường giả Côn Bằng Tộc tới giúp hắn ta một tay, nhưng lại không có bóng dáng nào xuất hiện.
Hắn ta chờ rất lâu.
Thật ra không biết, ngay lúc vừa rồi lão tổ Côn Bằng Tộc đã dẫn người tới trước, nhưng hắn ta vừa nhìn thấy phân thân của Diệp Trường Sinh đã lập tức dẫn người về trong tộc.
Quá mạnh.
Bọn hắn không trêu chọc nổi.
Nhất định phải nắm chặt thời gian, chờ Quý Cửu Giới ngăn cản Diệp Trường Sinh rồi bọn hắn thoát khỏi Côn Bằng Tộc.
Lão tổ Côn Bằng Tộc dẫn người chạy trốn.
Không do dự chút nào.
Đi vô cùng dứt khoát.
Đến mức sống chết của Quý Cửu Giới đã bị ném ra sau đầu từ lâu.
Chỉ cần bọn hắn có thể sống sót thì đương nhiên sống chết của người khác chẳng có quan hệ gì với bọn họ.
Thời đại này… Sống sót quá khó khăn.
Nói đến Côn Bằng Tộc, bọn hắn đã từng là bá chủ một phương vũ trụ, vào niên đại đó công tử Côn Bằng của bọn hắn một mình nghiền ép thời đại.
Cường giả trong tộc còn chiếm được truyền thừa của Côn Bằng cho nên tu sĩ nắm giữ bảo thuật Côn Bằng cũng không ít.
Nhưng vật đổi sao dời, Côn Bằng Tộc trải qua biết bao lần sóng gió, liên tục gặp kiếp nạn lớn, cho tới bây giờ bọn hắn chỉ có thể sống ở một góc nhỏ của Bắc Minh.
Những thần thông và bảo thuật chí cao vô thượng trong tộc kia cũng hoàn toàn thất truyền.
Ban đầu đồng ý giúp đỡ trụ sư khởi động lại hố đen vũ trụ thì bọn hắn có thể đạt được tinh huyết và thần thông Côn Bằng.
Cơ hội có thể khiến Côn Bằng Tộc mạnh lên đang ở ngay trước mắt, vì thế Côn Bằng Tộc không có lý do gì để từ chối.
Huống chi khi đó bọn hắn cũng không nghĩ tới khởi động lại hố đen vũ trụ sẽ chọc tới Diệp Trường Sinh, ba tháng trước Hạo Tộc bị diệt, lão tổ Côn Bằng đã nhận ra được nguy hiểm.
Lúc ấy hắn ta đã có ý định để người trong tộc rời đi, chẳng qua dưới áp lực của trụ sư nên chỉ đau khổ kiên trì ba tháng.
Trong khi tiến lên, một thiếu niên Côn Bằng Tộc nhìn về phía lão tổ Côn Bằng: “Lão tổ, cứ rời đi như vậy sao, nếu bị thế lực sau lưng trụ sư biết được thì làm sao bây giờ?”
Lão tổ Côn Bằng nói: “Ngươi không nhìn thấu rồi.”
Thiếu niên nói: “Mời lão tổ chỉ bảo.”
Lão tổ Côn Bằng lại nói: “Diệp Trường Sinh chém giết trụ sư, sau đó hắn sẽ ra tay với thế lực sau lưng trụ sư, khi đó chúng ta sẽ không an toàn.”
“Đối phương chính là muốn ra tay với chúng ta, như vậy thì hắn cũng phải có thời gian thì mới làm được, nhưng kẻ địch Diệp Trường Sinh này, đoán chừng bọn hắn phải dùng pháp thuật phân thân.”
Thiếu niên gật đầu: “Lão tổ phân tích hết sức rõ ràng.”
Nói đến đây, hắn đột nhiên phát hiện một bóng người từ trên cao bay xuống: “Lão… Lão tổ, Diệp… Diệp Trường Sinh tới.”
Lão tổ Côn Bằng khiển trách: “Đứa trẻ này nói mê sảng gì chứ, Diệp Trường Sinh đang giao chiến với trụ sư, làm sao có thể xuất hiện… Diệp công tử, ngươi đến rồi.”
Không sai, Diệp Trường Sinh đang đứng thẳng giữa hư không ngăn cản đường đi của bọn hắn.
Diệp Trường Sinh nói: “Chuẩn bị rời đi sao? Cũng không có ý định gặp ta một lần, có phải các ngươi không tôn trọng ta không?”
Gặp mặt.
Muốn chết sao?
Ngươi lại dám bàn sự tôn trọng với ta?
Động một tí lại diệt tộc, ngươi tôn trọng chúng ta sao, ngươi tôn trọng mạng sống sao?
Lão tổ Côn Bằng một bụng ủy khuất, nhưng hiện tại cũng không dám bùng nổ trước mặt Diệp Trường Sinh, ai bảo không đánh lại người ta đây.
Tốc độ xuất hiện trong nháy mắt ngăn cản bọn hắn thì ngay cả Côn Bằng Tộc bọn họ nổi danh về tốc độ cũng không thể so sánh cùng.