Chương 1441: Tiên tổ hiển linh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1441: Tiên tổ hiển linh

Lão tổ Côn Bằng nói: “Diệp công tử hiểu lầm, lão phu không tính chạy trốn, biết Diệp công tử đến cho nên đi chuẩn bị đồ cho Diệp công tử.”

Lão đầu này… Thú vị.

Hắn dường như ngửi thấy được mùi cầu mong sống sót.

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi biết ta muốn gì sao, chẳng lẽ vật đó không ở Côn Bằng tộc các ngươi?”

Lão tổ Côn Bằng vội vàng nói: “Ở, ở, ở, ở ngay tổ địa, lão phu sẽ dẫn ngươi tới đó.”

Mọi người chỉ có thể lần nữa trở lại Côn Bằng Tộc, khi bọn hắn thấy Quý Cửu Giới đang bị Diệp Trường Sinh treo lên đánh trong hư không, lão tổ Côn Bằng Tộc hoài nghi có phải mình bị hoa mắt hay không.

Tại sao có thể có hai Diệp Trường Sinh?

Vẻ mặt hắn ta đầy nghi ngờ mà nhìn Diệp Trường Sinh, người sau trầm giọng nói: “Không cần thấy kỳ lạ, đó là phân thân của ta.”

Một phân thân đã có thể trấn áp Quý Cửu Giới, vậy thì bản thể phải mạnh mẽ tới mức nào chứ?

Không dám nghĩ.

Run sợ.

Tổ địa.

Lão tổ Côn Bằng ra hiệu cho đệ tử trong tộc lui ra phía sau: “Diệp cô tử, mời theo lão phu đến đây.”

Ngay sau đó.

Diệp Trường Sinh theo sát sau lưng lão tổ Côn Bằng, tiến vào trong tổ địa, một tượng đá đã xuất hiện ngay trước mắt hắn.

Đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một chút hình ảnh rời ra rồi vỡ nát, nhưng lại giống tượng đá trước mắt như đúc.

Hắn đã tới đây.

Cảm giác quen thuộc như vậy tuyệt đối sẽ không gạt người.

Lão tổ Côn Bằng thấy Diệp Trường Sinh dừng lại: “Diệp công tử…”

Diệp Trường Sinh nói: “Tổ địa này có từ lúc nào rồi?”

Lão tổ Côn Bằng lắc đầu: “Từ khi ta sinh ra, tổ địa vẫn tồn tại.”

Diệp Trường Sinh chỉ bốn tượng đá trước mắt: “Bốn người bọn họ là ai, có thân phận gì ở Côn Bằng Tộc các ngươi?”

Lão tổ Côn Bằng vội vàng nói rõ lí do: “Bốn tượng đá này là tiên tổ đời thứ nhất của chúng ta, hai người ở giữa lần lượt là công tử Côn Bằng và Côn Bằng Thần, tượng nữ bên trái hình như là tiên tử Côn Bằng, lão giả bên phải là là lão ông Côn Bằng, bốn người bọn họ cùng một thời đại, cũng là bốn người họ dẫn Côn Bằng Tộc đi lên đỉnh cao.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu, thân ảnh bay lên trời, lẳng lặng nhìn bốn người trước mắt, hình ảnh trong đầu càng ngày càng nhiều.

Vô cùng ngổn ngang, hắn muốn chắp vá, nhưng càng như thế thì càng khiến người ta thống khổ.

Phốc.

Một ngụm máu tươi bắn ra rơi xuống tượng đá.

Tại sao có thể như vậy?

Khí hỏa công tâm?

Không nên.

Diệp Trường Sinh tự nhận tâm cảnh của hắn vô cùng tốt, không đến mức vì không có cách nào chắp vá hình ảnh trong đầu mà thổ huyết chứ.

Hắn thổ huyết.

Đây là sao?

Lão tổ Côn Bằng hơi mờ mịt.

Tiên tử hiển linh đánh Diệp Trường Sinh trọng thương sao?

Không thể nào.

Tượng đá này đã ở trong tổ địa nhiều năm như vậy, một chút động tĩnh cũng không có, vì sao đột nhiên lại rat ay với Diệp Trường Sinh?

Hơi không nghĩ ra.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, vô số ánh sáng vàng bắn ra, bốn tượng đá đột nhiên nổ tung, linh khí cuồn cuộn hung hồn bao phủ vùng trời tổ địa của Côn Bằng Tộc trong nháy mắt.

Thấy một màn trước mắt, lão tổ Côn Bằng ngây ra như phỗng, lão tổ thật sự hiển linh, trời phù hộ Côn Bằng Tộc chúng ta: “Diệp Trường Sinh, tiên tổ chúng ta hiển linh, ngươi chắc chắn phải chết.”

“Thân thể ngươi đã bị thương nặng, có thể lấy gì ngăn cản công kích của tiên tổ chúng ta chứ?”

Giọng nói có chút hung hăng càn quấy.

Hắn ta cảm giác mình có thể vùng lên.

Ban đầu còn lo lắng Diệp Trường Sinh sẽ diệt tộc, hiện tại đã không còn tồn tại vấn đề như vậy nữa.

Hạnh phúc luôn đến một cách bất ngờ như vậy.

Diệp Trường Sinh im lặng không nó, lẳng lặng nhìn tượng đá trước mắt, ngay sau đó, tượng đá vỡ tan, ánh sáng vàng bắn nhanh, bốn bóng dáng xuất hiện, tầm mắt đều rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.

“Chủ nhân, thật sự là ngươi sao?”

“Chủ nhân, ngươi đã trở về.”

Bốn người vô cùng kích động, trên mặt đều tràn đầy hưng phấn, còn lão tổ Côn Bằng ở bên cạnh thì run lẩy bẩy.

Chủ nhân?

Tiên tổ gọi Diệp Trường Sinh là chủ nhân?

Ai có thể nói cho ta biết đang xảy ra chuyện gì không?

Lão tổ Côn Bằng chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn không chịu nổi, một chút sức lực cũng không còn.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía lão tổ Côn Bằng: “Không phải ngươi muốn giết ta sao? Đến, đến giết ta đi.”

Hai chân lão tổ Côn Bằng co giật: “Diệp công tử đừng nói đùa.”

Côn Bằng công tử Mộc Cửu Thiên liếc mắt nhìn lão tổ Côn Bằng: “Tại sao Côn Bằng Tộc lại có hậu bối như ngươi được, đó chính là sự sỉ nhục cho Côn Bằng Tộc.”

Bịch.

Một tầng sóng khí xẹt qua, lão tổ Côn Bằng lập tức bị chia thành hai.

Mộc Cửu Thiên nói: “Đệ tử trong tộc ngu xuẩn, va chạm với chủ nhân, còn xin chủ nhân thứ tội.”

Diệp Trường Sinh nói: “Hiện giờ bốn người các ngươi ở đâu, linh hồn thể này hẳn là không kiên trì được lâu.”