Chương 1442: Đánh dấu Côn Bằng Tộc
Mộc Cửu Thiên run lên: “Chủ nhân không nhớ rõ trận chiến lớn kia sao? Chúng ta đã chết, hiện tại chỉ là một luồng tàn hồn trên chiến trường cổ cấm kỵ, vĩnh viễn không có cách nào nhìn thấy ánh mặt trời nữa.”
“Có điều biết được chủ nhân còn sống, chúng ta thật sự rất vui.”
Chiến trường cổ cấm kỵ?
Diệp Trường Sinh nói: “Nếu như ta đi tới chiến trường cổ cấm kỵ thì có phải có thể cứu được các ngươi không?”
Mộc Cửu Thiên lắc đầu: “Chủ nhân, quá khó khăn, chiến trường cổ cấm kỵ đã hoàn toàn bị phong ấn sau trận chiến kia.”
“Đồng thời bị vứt bỏ ở nơi không biết bên ngoài vũ trụ, chủ nhân hà tất phải mạo hiểm vì chúng ta?”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Chủ nhân đã trở về, nhất định phải cẩn thận Quân Dịch An.”
Quân Dịch An?
Diệp Trường Sinh cố gắng nhớ lại, phát hiện căn bản trong đầu cũng không có người này: “Người này là ai?”
Mộc Cửu Thiên vừa muốn mở miệng, một tia chớp từ trên cao hạ xuống trực tiếp bổ về phía hắn.
Diệp Trường Sinh đánh một kiếm qua hư không, chặn tia chớp lại: “Được rồi, các ngươi không cần nói.”
Mộc Cửu Thiên nói: “Chủ nhân, nhân quả của hắn cũng đã liên kết với Đạo Thần vũ trụ, cho dù là chúng ta cũng không thể đề cập đến hắn, bằng không bị dính vào nhân quả của người này thì sẽ bị Thần Lôi đánh biến thành tro bụi.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi lại tiếp tục: “Chủ nhân, linh hồn thể của bốn người chúng ta không kiên trì được bao lâu, Cửu Thiên có một yêu cầu quá đáng, mong rằng chủ nhân có thể đồng ý.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi nói.”
Mộc Cửu Thiên nói: “Đệ tử Côn Bằng Tộc ngu muội nhỏ yếu như thế nào cũng là hậu duệ của Cửu Thiên, còn xin chủ nhân có thể trông nom một chút.”
Diệp Trường Sinh nói: “Yên tâm, ta sẽ không tổn thương bọn hắn!”
Ngay sau đó.
Bốn người quỳ xuống, hành lễ lớn với Diệp Trường Sinh, sau đó thì tan biến trên vùng trời tổ địa.
Nhìn bốn người rời đi, Diệp Trường Sinh biết mình lại tới gần hơn với quá khứ.
Bốn người Mộc Cửu Thiên xuất hiện cũng không phải không có thu hoạch gì, ít nhất còn biết chiến trường cổ cấm kỵ và Quân Dịch An.
Nhất là Quân Dịch An, có lẽ hắn có liên quan rất lớn với quá khứ của mình.
Không sớm thì muốn, lão tử nhất định sẽ tới tìm ngươi.
Nếu ngươi có liên quan đến quá khứ, phải khiến ngươi không thể không tàn phế.
Diệp Trường Sinh dừng suy nghĩ, thân ảnh lóe lên, tiến đến chỗ sâu trong tổ địa mà lão tổ Côn Bằng đã chết.
Nhưng ít ra còn có một chuyện hắn ta không nói sai, đó chính là hố đen bản nguyên được hắn giấu bên trong tổ địa.
Tâm tính lão đầu này không được.
Bằng không thì hắn có thể không chết.
Sau khi tiến vào tổ địa, Diệp Trường Sinh rất nhanh đã tìm được hố đen bản nguyên, đáng tiếc chỉ có một cái.
Kỷ Nguyên Môn khởi động lại hố đen vũ trụ, nhưng ba hố đen bản nguyên ở đâu, trong tay Quý Cửu Giới sao?
Diệp Trường Sinh thu hố đen bản nguyên vào Thần Cung rồi chuẩn bị rời khỏi tổ địa, đúng lúc này, bên tai lại truyền đến tiếng nhắc nhở của hệ thống: [Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu Côn Bằng Tộc hay không?]
Diệp Trường Sinh không chút do dự đáp: [Lập tức đánh dấu!]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân thu hoạch được mười bảo thuật Côn Bằng, một thần thông Côn Bằng, mười giọt máu tinh khiết Côn Bằng, một thần thông bản mệnh Côn Bằng.]
Nghe được âm thanh nhắc nhở của hệ thống, mặt hắn trầm như nước, thân ảnh lóe lên đã xuất hiện bên ngoài tổ địa.
Bịch.
Bịch.
Từng bóng người từ trên cao bay xuống, đồng loạt quỳ gối trước mặt Diệp Trường Sinh: “Bái kiến chủ nhân.”
Diệp Trường Sinh nhìn cường giả Côn Bằng Tộc trước mắt, biết bọn hắn có thể phụng mình làm chủ, chắc chắn đã chào hỏi Mộc Cửu Thiên từ lâu.
“Đều đứng lên đi!”
Nếu đồng ý với Mộc Cửu Thiên, đương nhiên hắn sẽ không khó xử Côn Bằng Tộc.
Chẳng qua chủng tộc đã từng có thể ở bên cạnh hắn lại trở nên nhỏ yếu như vậy, thật sự là thảm thương, đáng tiếc.
Chẳng lẽ bọn hắn nhận biết mình quá muốn?
Cũng may cuối cùng bọn hắn vẫn gặp được mình, mặc dù hơi trễ.
Tầm mắt Diệp Trường Sinh xẹt qua trên người mọi người, cuối cùng rơi vào trên người hai lão giả và một người trẻ tuổi.
Hắn ra hiệu ba người đi ra: “Các ngươi có tư chất tốt nhất Côn Bằng Tộc, chắc Mộc Cửu Thiên cũng đã nói cho các ngươi biết tình huống liên quan tới ra.”
“Đến, ta tặng các ngươi ba cơ duyên, về sau sẽ giao Côn Bằng Tộc cho các ngươi.”
Vừa dứt lời, hắn cong ngón tay búng ra, ba giọt máu Côn Bằng tinh khiết chui vào trong mi tâm ba người.
Ngay sau đó, hắn lại truyền cho mỗi người một bảo thuật Côn Bằng: “Ta có thể giúp các ngươi nhiều như vậy, Côn Bằng Tộc có thể tiến vào đỉnh cao hay không thì phải xem sự cố gắng của các ngươi.”
Hơi thở của ba người tăng vịt, huyết mạch trong người hoàn toàn thay đổi, hoàn toàn không thể tin được có một ngày bọn hắn còn có thể có được huyệt mạch Côn Bằng tinh khiết như thế.
Bịch.
Bịch.
Ba người lần nữa quỳ xuống đất, cùng nhau nói: “Tạ chủ nhân ban thưởng.”