Chương 1443: Đánh dấu Côn Bằng Tộc 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1443: Đánh dấu Côn Bằng Tộc 2

“Đừng khách khí như vậy, đều đứng lên đi! Ba người các ngươi xuống tu luyện, mau sớm củng cố tu vi của mình, ta sẽ ở lại Côn Bằng Tộc một thời gian, có gì cần thì đều có thể tới tìm ta.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong, quay người nhìn ra ngoài Côn Bằng Tộc, phân thân loạn cổ xuất hiện phía sau lưng hắn như một hộ vệ trung thành bảo vệ hắn.

Mấy người Ninh Tuyền Cơ, Thái Sơ, An Lạc Nhi, Diệp Thập Vạn, Hi Khinh La xuất hiện, nhìn tình cảnh trước mắt, trên mặt mọi người đều hiện lên vẻ nghi hoặc.

Dựa theo tác phong làm việc của Diệp Trường Sinh, hắn hẳn là diệt tộc mới đúng, vì sao lại để cho Côn Bằng Tộc một con đường sống?

Đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Tướng công, bọn hắn…”

Diệp Trường Sinh: “Để lại một mạng cho bọn hắn, Côn Bằng Tộc từng là nhân tài, nói chuyện lại dễ nghe, rất thích nơi này.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn rơi vào trên người lão giả: “Ngươi tên gì, sau này ngươi chính là tộc trưởng của Côn Bằng Tộc.”

Lão giả vô cùng ngoài ý muốn: “Bẩm chủ nhân, lão nô Mộc Thất An.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Chuẩn bị phòng, ta muốn tu luyện ở Côn Bằng Tộc.”

Mộc Thất An vội vàng nói: “Mời chủ nhân đi bên này.”

Thế hệ tu sĩ trẻ tuổi ở Côn Bằng Tộc, cho dù nam hay nữ thì tầm mắt đều rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, trong mắt lấp lánh sự ái mộ.

Điều này không có liên quan gì tới nhan sắc của Diệp Trường Sinh.

Đẹp trai hay không không quan trọng, chủ yếu là ưa thích kiếm tu.

Trong khi tiến lên,

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ: “Trụ sư ở nơi nào?”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Đã khống chế, còn chưa chết, lúc nào cũng có thể thẩm vấn.”

Diệp Trường Sinh nói: “Không thẩm vấn, ngươi giúp ta xem hắn đưa hố đen bản nguyên đến nơi nào, thế lực sau lưng hắn là ai.”

Ninh Tuyền Cơ gật đầu, thân ảnh lóe lên tan biến trên vùng trời Côn Bằng Tộc.

Lúc này.

Hi Khinh La đột nhiên mở miệng nói: “Có phải ngươi lập tức đột phá cấp Quy Khư không?”

Cấp Quy Khư, Hi cô nương có chút nhìn không nổi người nha.

Hi Khinh La nói: “Ta nói là cấp bậc thật sự, mà không phải sau khi sử dụng bí thuật.”

Diệp Trường Sinh nói: “Dưới cấp Thái Thủy Vương, ta cũng nghĩ như vậy.”

Hi Khinh La hoa dung thất sắc: “Cũng bởi vì bí thuật kia mà cấp bậc của ngươi có thể biến đổi tùy ý sao?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Không, không phải chỉ có cấp bậc có thể biến đổi tùy ý, bất kỳ nơi nào trên người ta cũng đều có thể biến đổi tùy ý.”

“Có thể lớn có thể nhỏ!”

Hi Khinh La không thể tin: “Lợi hại như vậy sao?”

“Chính xác rất lợi hại.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong rồi dừng một chút mới tiếp tục: “Đáng tiếc ngươi mãi mãi sẽ không biết được.”

Hi Kinh La nhìn bóng dáng Diệp Trường Sinh tiến lên, luôn có cảm giác là lạ, bỗng nhiên Tàng Thất xuất hiện ở bên cạnh: “Hi thí chủ, Diệp huynh rất xấu, tốt nhất ngươi không cần để ý hắn.”

“Ta không để ý tới hắn, chẳng lẽ để ý ngươi sao?” Hi Khinh La không vui: “Về sau ngươi không cần quấn lấy ta, ta không có hứng thú với hòa thượng.”

Tàng Thất bị tổn thương sâu sắc.

Yêu, không có.

“Hi thí chủ, bần tăng có thể bảo vệ ngươi.”

Hi Khinh La nhìn Tàng Thất: “Ngươi bảo vệ ta? Trước hết ngươi vẫn nên bảo vệ tốt chính mình đi.”

Bóng dáng nàng xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Ngươi có bí thuật nào có thể dạy ta không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không thể.”

Hi Khinh La nói: “Ta có thể dùng thần thông của phủ Hi Thần để đổi nha.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Bí thuật này không thích hợp cho nữ nhân tu luyện, bằng không ngươi sẽ trở nên rất lớn.”

Hi Khinh La nhận ra tầm mắt của Diệp Trường Sinh: “Ngươi, vô sỉ.”

Diệp Trường Sinh: “…”

Tàng Thất đi qua nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng của Hi Khinh La: “Hi thí chủ, thì ra ngươi thích nam nhân hư, bần tăng đã hiểu.”

Diệp Trường Sinh nói: “Hòa thượng, ngươi không biết yêu, tu Phật Pháp của ngươi cho tốt đi, Phật duyên đến, cái gì cũng có.”

Tàng Thất gật đầu: “Diệp huynh, ta đã hiểu, nhưng vẫn có nghi vấn nhỏ, ngươi có thể giúp ta giải đáp không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi hỏi.”

Tàng Thất run lên: “Vì sao nữ thí chủ đều thích ngươi, đừng nói cho bần tăng là bởi vì mị lực, ta không tin.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Bởi vì đủ mạnh, lớn.”

Tàng Thất lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, ta hoài nghi ngươi đang lái sang chuyện khác, có thể do ta không có chứng cứ.

Người không ô, vậy thì khác cá ướp muối chỗ nào?

Sau khi bần tăng gặp được nàng mới biết được cái gì gọi là tình, cái gì gọi là… Yêu.

Đáng tiếc tất cả đều không thành công.

Từ đó về sau, bần tăng chỉ tu Phật Pháp, nhất định quán tâm vô thường.

Diệp Trường Sinh nói: “Bồ Đề vốn chẳng cây, gương sáng cũng chẳng đài, xưa nay không một vật, nơi nào dính bụi trần, hòa thượng, mọi thứ cần phải nỗ lực!”

Nghe tiếng.

Tàng Thất run lên: “Diệp huynh, ta muốn xuống nghỉ ngơi.”

Nghỉ ngơi?

Tại sao phải nghỉ ngơi?

Cũng bởi vì không yêu nên ngươi đã không có động lực rồi sao?

Diệp Trường Sinh nhìn Tàng Thất rồi chậm rãi nói.