Chương 1444: Hóa thành Long Côn, đứng đầu vạn cổ
Tàng Thất lắc đầu, vẻ mặt nghiêm nghị: “Diệp huynh, ngươi cũng biết một đường đi tới đây, bần tăng không phải đang tu luyện thì chính là tu luyện trên đường.”
"Những năm nay bần tăng đã trải qua những chuyện gì?”
"Kết quả một thân tu vi vẫn yếu như vậy, luôn nghĩ muốn đánh một chầu với ngươi, nhưng như thế nào cũng không làm được.”
Diệp Trường Sinh nói: “Hòa thượng, mục tiêu của ngươi không cần là ta, bằng không thì ngươi sẽ mệt đến kiệt sức.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục: “Mọi người đều biết ta là một người rất nhanh.”
“Nhất là về mặt tu luyện, ngươi có thể để mục tiêu của mình thấp một chút, trước tiên hãy đột phá đến cấp Quy Khư.”
Tàng Thất: “…”
Bần tăng vẫn có suy nghĩ xuống nghỉ ngơi trước, để mình ngừng một chút.
Dục tốc bất đạt.
Nghỉ ngơi thích hợp một chút cũng có thể chứ.
Diệp Trường Sinh nói: “Hòa thượng, ngươi định nghỉ ngơi bao lâu?”
Tàng Thất suy tư: “Nửa năm.”
Diệp Trường Sinh giật mình: “Nửa năm, đội sản xuất lừa cũng không dám nghỉ ngơi giống như ngươi.”
"Ngươi biết nửa năm có ý nghĩ thế nào không?”
Nói đến đây, hắn chậm rãi đưa ray ra, lòng bàn tay xuất hiện một cuốn sách cũ: "Chớ nghỉ ngơi, cho ngươi quyến sách tu luyện này.”
Mắt Tàng Thất sáng lên, Diệp Trường Sinh cho sách cổ, vậy chắc chắn là đồ siêu tốt.
[Phật Pháp: Từ nhập môn đến tinh thông]
Nhìn sách cổ trong lòng bàn tay, Tàng Thất muốn cười khổ cũng không được, vốn tưởng rằng được cho sách chí cao vô thượng gì, trăm triệu lần không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại cho hắn cuốn sách về Phật Pháp bình thường như thế.
Khi mới bắt đầu học hắn đã học sách này rồi, chẳng lẽ hiện tại còn phải tiếp tục tu luyện sao?
Diệp Trường Sinh nói: “Hòa thượng, ngươi hãy nghiên cứu sách Phật Pháp này một lần nữa, ngươi sẽ có thu hoạch không tưởng tượng nổi.”
Khuôn mặt Tàng Thất hiện lên vẻ nghi ngờ, đưa tay lật xem sách cổ trong tay, vẻ mặt lại trở nên hưng phấn.
Bản Phật Pháp này có ít đồ nha.
Trong đó có ghi chép về bảy môn đại thần học.
Hư ảo bản nguyên.
Phật phá Tam Sinh.
Đại Phạm Bàn Nhược.
Tâm dục vô ngân.
Tuế nguyệt chi đạo.
Thái Thượng Phật Kinh.
Phật bản thị đạo.
Diệp Trường Sinh vỗ vỗ bả vai Tàng Thất: “Ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi, có thể lập địa thành Phật hay không thì phải hoàn toàn dựa vào giác ngộ của ngươi.”
Tàng Thất gật đầu: “Diệp huynh, bần tăng đột nhiên lại yêu ngươi.”
Diệp Trường Sinh nhận ra được tầm mắt của Tàng Thất: “Ngươi muốn làm gì?”
Ngay sau đó, hắn vội vàng đuổi theo Mộc Thất An.
Hòa thượng khủng bố, chớ tới.
Hắn luôn cảm thấy ánh mắt Tàng Thất nhìn hắn hơi là lạ.
Hi Khinh La thấy Diệp Trường Sinh đưa cho Tàng Thất Phật Pháp chí cao vô thượng thì trên mặt hiện lên một ít không vui.
Nàng chỉ muốn học tập bí thuật tăng cao tu vi của Diệp Trường Sinh nhưng nam nhân này thật sự quá keo kiệt.
Đi vào Côn Bằng Tộc.
Mộc Thất An vội vàng cho người đi chuẩn bị phòng, tiên tổ từng nói Diệp Trường Sinh là chủ nhân của Côn Bằng Tộc, chỉ có đi theo hắn thì Côn Bằng Tộc mới trở lại đỉnh cao.
Lời của tiên tổ giống như thánh chỉ.
Mộc Thất An và người trong tộc đều ghi nhớ khắc sâu lời nói này trong tâm khảm, hiện tại trong lòng bọn họ, sự tồn tại của Diệp Trường Sinh như thần linh.
Vừa rồi Diệp Trường Sinh còn ban thưởng cho bọn hắn huyết mạch và bảo thuật cũng đã đủ chứng minh điều này.
Tinh huyết Côn Bằng.
Bảo thuật Côn Bằng.
Cho dù bên trong Côn Bằng Tộc cũng không có, Diệp Trường Sinh vung tay lên đã ban thưởng cho bọn họ, quả thực là hào phóng không giống bình thường.
Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh đã giữ lại cho mình thần thông bản mệnh mạnh mẽ thật sự của Côn Bằng Tộc.
Về đến phòng, Diệp Trường Sinh ngồi xếp bằng, ba giọt máu tinh khiết Côn Bằng xuất hiện trước mặt hắn, theo máu tiến vào cơ thể, sức mạnh mạnh mẽ từ trên người hắn phun ra ngoài.
Ngay sau đó, hắn tiếp nhận truyền thừa thần thông bản mệnh của Côn Bằng Tộc, một sự đau đớn xé rách truyền đến khiến thân thể giống như lúc nào cũng có thể bị phá vỡ.
Hóa thân Côn Bằng?
Bịch.
Bóng dáng hắn biến mất ở trong phòng, lên như diều gặp gió, đi về phía cửu tiêu tiên khung.
Tinh huyết Côn Bằng bắt đầu dung hợp với Long Huyết trong cơ thể hắn, máu trong kinh mạch như nước sôi, vô cùng cuồng bạo, bá đạo.
Thân thể đạt đến cực hạn, lúc nào cũng có thể phá vỡ giới hạn.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có thể hóa thân Lon Côn, có lập tức hóa hình hay không?]
Long Côn?
Còn mạnh hơn Côn Bằng sao?
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, Long Côn chính là Thần Long và Côn Bằng dung hợp mà ra, chiếm lực đứng đầu vạn cổ.]
[Chủ nhân trước tiên hóa hình chẳng qua chỉ tương đương với chiến lực của Long Côn còn nhỏ, cấp bậc của chủ nhân không ngừng tăng lên thì sẽ có thu hoạch không thể tưởng tượng.]
Diệp Trường Sinh không chút do dự trực tiếp hóa hình, một Long Côn nổi lên với gió, lên chín vạn dặm như diều gặp gió.
Trong sách có nói, Côn Bằng hóa mưa bay xuống trời, gió thổi chín vạn dặm chấn động biển, vỗ lên mặt nước rộng bao la.