Chương 1446: Đầu ta cứng, không có việc gì.

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3 lượt đọc

Chương 1446: Đầu ta cứng, không có việc gì.

Chớp mắt mấy ngày đã qua.

Diệp Trường Sinh củng cố tu vi, quyết định trước khi đi thì đi xem Mộc Thất An một chút, định giao Côn Bằng Tộc lại cho hắn, cũng không thể nhờ vả không.

Sau khi rời phòng, Mộc Thất An dẫn theo một người trẻ tuổi xuất hiện ở trong viện thì chợt thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện, hai người vội vàng tiến lên nghênh đón.

Mộc Thất An khom người vái chào: “Chủ nhân dự định muốn rời đi sao?”

Có quyết định như vậy, các ngươi đến đây là có chuyện gì?

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong, tầm mắt rơi vào trên người người trẻ tuổi, biết người này với Mộc Thất An có quan hệ mật thiết.

Mộc Thất An vội vàng nói: “Chủ nhân là hi vọng của Côn Bằng Tộc, còn xin chủ nhân có thể ban cho Tiểu Huyền một giọt tinh huyết Côn Bằng.”

“Người này vẫn luyên tu luyện chăm chỉ trong tộc, nhưng tư chất lại có chút khiếm khuyết nên con đường tu luyện không có thành tích gì, xin chủ nhân ban cho hắn một hồi cơ duyên.”

“Khí thế người trẻ tuổi không thể quá mạnh. Trên đời chưa bao giờ có chuyện một bước lên trời, căn cơ hắn không ổn, tâm cảnh khiếm khuyết, cho dù ta hắn một giọt tinh huyết Côn Bằng thì cũng không có tác dụng lớn với hắn. Mộc Tộc trưởng vẫn nên dẫn hắn trở về đi."

Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái đã nhìn ra được Mộc Huyền trước mắt tâm thuật bất chính, cho dù dạng người này cố gắng hơn nữa thì cũng không làm nên chuyện gì.

Cách cục và tâm cảnh đã xác định cuộc đời hắn, không có hành động gì lớn.

Mộc Thất An khom người nói: “Chủ nhân, lão phu đường đột.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đi gọi những người có tinh huyết Côn Bằng tới, ta có chuyện muốn nói.”

Mộc Thất An nhìn Mộc Huyền, hai người vội vàng rời khỏi viện nhỏ, qua một nén nhang, ba bóng người đã xuất hiện ở trong viện.

Diệp Trường Sinh nhìn về phía người trẻ tuổi kia: “Ngươi tên là gì?”

Người trẻ tuổi cung kính nói: “Hồi chủ nhân, ta gọi Mộc Thần.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ngươi đi theo ta!”

Ngay sau đó.

Hắn dẫn Mộc Thần biến mất không thấy.

Hai người tiến vào trong Thương Khung Thần Cung, Diệp Trường Sinh lại nói: “Sau này ngươi hãy tu luyện ở đây, ta sẽ giúp ngươi đạt tới cấp Quy Khư, về sau Côn Bằng Tộc sẽ giao cho ngươi.”

“Ngươi có thể dẫn Côn Bằng Tộc đi đến đỉnh cao không?”

Mộc Thần lắc đầu: “Chủ nhân, ta không muốn ở lại Côn Bằng Tộc.”

Diệp Trường Sinh hơi ngoài ý muốn: “Không ở lại Côn Bằng Tộc, vậy ngươi định đi nơi nào?”

Bịch một tiếng, Mộc Thần đã quỳ xuống đất: “Ta muốn ở lại bên cạnh chủ nhân, mong ngươi thành toàn.”

Nói đến đây, hắn hơi dừng lại rồi tiếp tục: “Ở lại Côn Bằng Tộc thì ta sẽ không có cách nào khiến mình thật sự trưởng thành, chỉ có ở bên cạnh chủ nhân thì mới có thể trở thành người giống như tiên tổ.”

"Ngươi khẳng định muốn ở lại bên cạnh ta?”

Diệp Trường Sinh nhìn Mộc Thần hỏi.

Mộc Thần gật đầu: “Khẳng đinh.”

Diệp Trường Sinh nói: “Cho ngươi năm năm, nếu ngươi có thể dẫn Côn Bằng Tộc dừng chân ở Đại Thiên Thế Giới, ta sẽ đích thân tới cửa dẫn ngươi rời đi.”

“Ngươi có thể không?”

“Có thể.” Mộc Thần kích động không thôi, cảm giác máu trong cơ thể đều đang sôi trào, đừng nói năm năm, cho dù năm mươi năm thì hắn đều nguyện ý.

Diệp Trường Sinh gọi Diệp Thập Vạn: “Dẫn hắn xuống tu luyện.”

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, hắn biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại thì bay xuống một tòa tiên cung.

Thái Sơ và An Lạc Nhi xuất hiện cách đó không xa, hai nàng không bế quan tu luyện mà ngồi ngay ngắn trong tiên cung.

Hơi thở như gió, tóc xanh tung bay.

Tầm mắt hai nàng rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, từ từ đứng dậy đi về phía hắn.

Diệp Trường Sinh nhìn về phía Thái Sơ: “Nương tử, ngươi biết Mộc Cửu Thiên không?”

Thái Sơ nhẹ nhàng gật đầu: “Biết, hắn là người của Côn Bằng Tộc, vì sao đột nhiên tướng công lại hỏi về hắn?”

Diệp Trường Sinh nói: “Chúng ta từng gặp một lần.”

Vẻ mặt Thái Sơ thay đổi: “Vậy tướng công đã nhớ lại trận đại chiến kia rồi sao?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không có, nhưng ta biết chiến trường cổ cấm kỵ và Quân Dịch An."

Chiến trường cổ cấm kỵ!

Thái Sơ rơi vào trong hồi ức, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy: “Trận đại chiến kia vẫn luôn ở trong đầu ta, nhưng lại mãi không thể ghép hình ảnh vào với nhau.”

Nghe tiếng, Diệp Trường Sinh biết tình huống của Thái Sơ giống hắn, trí nhớ trong đầu hắn còn thiếu một phần.

“Nương tử, nghĩ không ra thì đừng cố, không sớm thì muộn chúng ta sẽ lại tiến vào chiến trường cổ cấm kỵ, đến lúc đó sẽ biết được tất cả.”

“Đi, ta dẫn hai ngươi đi tu luyện.”

Không biết vì sao, từ sau khi có thể hóa thân thành Long Côn, Diệp Trường Sinh phát hiện hắn luôn nghĩ đến việc luyện võ công.

Kỳ lạ.

Thật sự quá kỳ lạ.

...

Mặt trời lên cao.

Ánh nắng chiếu lên cửa sổ rơi trên mặt đất, Diệp Trường Sinh từ trong tiên cung đi ra, cả người tinh thần tỏa sáng, vui vẻ đầy mặt, không có một sự mỏi mệt nào.

Thường nói: Từ xưa hào kiệt yêu núi cao, không thấy tiếng ngựa đạp đồng bằng.