Chương 1447: Hóa thân Long Côn, ta nuốt…
Câu này không sai chút nào.
Núi cao.
Thật là thơm.
Ngay sau đó, thân ảnh hắn xuất hiện bên cạnh Niết Bàn Thăng Huyết Trì, thấy Mộc Thần đang tăng huyết mạch trong Thăng Huyết Trì, nhìn dáng vẻ này là biết Diệp Thập Vạn cho Mộc Thần cái đầu rồng, tất cả mọi chuyện trong Thần Cung đều được hắn xử lý rõ ràng.
Diệp Thập Vạn nói: “Thiếu chủ, tiểu tử này có tiềm lực, có nghị lực, là một hạt giống tốt.”
Diệp Trường Sinh nói: “Vậy thì hãy bồi dưỡng thật tốt.”
Mấy ngày kế tiếp, Mộc Thần một mực tu luyện trong Thần Cung, tu vi của hắn tăng lên rất nhanh, nhưng vẫn cách cấp Quy Khư một khoảng không nhỏ.
Diệp Trường Sinh để lại cho hắn một ít Trụ Hà thần thủy: “Trong khoảng thời gian này, thân thể và huyết mạch ngươi chiếm được đều tăng lên rất nhanh, tương lai cấp bậc sẽ nước chảy thành sông, không cần nóng vội, như vậy sẽ dễ dàng tổn thương thân thể.”
“Đi, rời khỏi nơi này trước!”
Ba người rời khỏi Thần Cung, xuất hiện trong Côn Bằng Tộc, trong không khí quanh quẩn mùi máu tươi nồng đậm.
Diệp Trường Sinh biến sắc: “Huyết Quỷ Tông?”
Ngay sau đó, biển máu trên hư không sôi trào, che khuất bầu trời, giống như từng con rồng máu tàn phá bừa bãi.
“Huyết Quỷ Tông tới, lại có chuyện làm rồi.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong, một bóng dáng xinh đẹp đi tới bên cạnh hắn, Ninh Tuyền Cơ nói: “Có người Côn Bằng Tộc cấu kết với Huyết Quỷ Tông, nơi này đã bị Huyết Quỷ Tông bố trí đại trận khát máu.”
Diệp Trường Sinh nói: “Đại trận khát máu rất lợi hại sao?”
Ninh Tuyền Cơ nói: “Có đại trận khát máu tồn tại, thực lực của Huyết Quỷ Tông sẽ tăng lên trên diện rộng.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Vậy ngươi nói nếu Huyết Quỷ Tông có máu tẩm bổ, bọn hắn sẽ biến thành cái gì?”
Ninh Tuyền Cơ không hiểu: “Thành cái gì?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ma quỷ!”
Biển máu che trời, khuếch tán vô tận.
Sóng to gió lớn điên cuồng tàn phá bừa bãi.
Ban đầu còn định dùng sóng cả mạnh mẽ nhưng hôm nay thấy từ này lại không nghĩ tới biển rộng.
Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn đại trận trên hư không: “Rất dọa người.”
Ninh Tuyền Cơ nói: “Huyết Quỷ Tông có chuẩn bị mà đến, có muốn ta ra tay trấn áp bọn họ hay không?”
Diệp Trường Sinh nói: “Vì sao lúc trước ngươi không trực tiếp ra tay mà phải chờ ta xuất hiện?”
“Hành động tranh công này của ngươi thật đáng nghi!”
Ninh Tuyền Cơ: “…”
Tranh công.
Vì sao bỗng nhiên nàng muốn đánh người như vậy chứ?
Côn Bằng Tộc có gian tế, nếu không phải vì ngươi bắt được người này, ngươi sẽ không thể xem được tình cảnh như bây giờ.
Ngay cả cơ hội để Huyết Quỷ Tông bày trận cũng không có.
“Về sau sẽ còn gặp tình huống như vậy, không cần hỏi ta, trực tiếp ra tay là được.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Nữ nhân cũng cần tâm ngoan thủ lạt.”
Nói đến đây, hắn bay lên trời, xuất hiện trong đại trận khát máu: “Huyết Quỷ Tông, các ngươi còn không ra tay?”
Bịch.
Bịch.
Ba bóng người từ trong đại trận bay ra, bóng hình xinh đẹp đứng lơ lửng giữa không trung, uy áp mạnh mẽ bao phủ trên người Diệp Trường Sinh.
Huyết Quỷ Tông chỉ có nữ tử sao?
Ba người này đều mặc quần áo màu đỏ, thân thể được phác họa đến vô cùng nóng bỏng, yêu dã.
Không thể không nói, người đến tuổi này đều tràn đầy vẻ thành thục.
Cũng chính là thời điểm chất lỏng béo khỏe nhất.
Vô cùng ngoan, không thể không nếm, không đúng, không thể không giết.
Ánh mắt Thánh nữ Huyết Quỷ Tông – Nhan Bích La lấp lánh, đánh giá Diệp Trường Sinh trước mắt, hiển nhiên là bị vẻ ngoài của hắn hấp dẫn.
Thời đại này còn có thiếu niên tuấn tú như vậy, nhất định phải làm hắn, không đúng, nhất định phải đạt được hắn.
Nhan Bích La lạnh nhạt nói: “Diệp Trường Sinh là kẻ địch của Huyết Quỷ Tông, kết quả của ngươi sẽ rất thảm.”
“Cân nhắc ở lại bên cạnh ta, ngươi có thể không cần phấn đấu nhiều năm.”
Lão bà vô sỉ.
Nhờ hắn có tâm chí kiên định không thì suýt chút nữa đã bị sắc đẹp lừa gạt.
Đừng nhìn người này còn trẻ, thật ra vô cùng già.
Diệp Trường Sinh nhìn Nhan Bích La: “Chỉ bằng ngươi mà muốn cật của con gà, đừng có mơ.”
Lúc này.
Một bóng người xuất hiện bên cạnh Nhan Bích La, người tới không phải ai khác, chính là Mộc Huyền. Hắn ta nhìn Diệp Trường Sinh, trong mắt đều tràn đầy ngọn lửa tức giận.
Mộc Huyền nói: “Nhan Thánh nữ, Diệp Trường Sinh có thể hóa thân Côn Bằng, lại có được huyết mạch thuần túy nhất của Côn Bằng, nếu giết hắn lấy máu, Thánh nữ đại nhân sẽ có thu hoạch to lớn.”
Nhan Bích La liếc mắt nhìn Mộc Huyền, khi Diệp Trường Sinh còn chưa xuất hiện, nàng ta nhìn Mộc Huyền tuổi trẻ có sức sống, nhưng hiện tại nàng ta chỉ muốn đạt được Diệp Trường Sinh.
Dù sao nhan sắc đã quyết định thắng thua, Mộc Huyền trực tiếp bị nghiền ép.
“Mộc Huyền, ngươi yên tâm, đã đồng ý cho ngươi Côn Bằng tinh huyết, ta sẽ làm.”
Mộc Huyền run lên, thấy Nhan Bích La có chút si mê nhìn Diệp Trường Sinh, trong nháy mắt hắn ta đã lên cơn giận dữ.
Ban đầu Nhan Bích La còn gọi hắn ta là Tiểu Huyền Huyền, cũng bởi vì Diệp Trường Sinh xuất hiện mà trong nháy mắt hắn ta đã bị thất sủng.