Chương 1448: Hóa thân Long Côn, ta nuốt… 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1448: Hóa thân Long Côn, ta nuốt… 2

Tên Diệp Trường Sinh này thật sự là quá khinh người.

Dáng dấp đẹp trai thì có thể hung hăng càn quấy sao?

Cho dù hắn ta hận đến nghiến răng nghiến lợi thì cũng không có cách nào, ai bảo hắn ta đánh không lại Diệp Trường Sinh.

Nhan Bích La lại nói: "Diệp Trường Sinh, ta thật sự không muốn ra tay với ngươi, tại sao phải chấp mê bất ngộ?”

Trong giọng nói đều đầy sự trìu mến, đơn giản Diệp Trường Sinh là nam nhân mà nàng ta muốn.

Càng nhìn càng thích.

Càng nhìn càng muốn đánh ngã hắn.

Nàng ta chính là như vậy, với đồ vật và người mà mình thích cho tới bây giờ sẽ không giữ lại bất cứ điều gì.

Trần trụi.

Diệp Trường Sinh đột nhiên ngẩng đầu lên, mắt nhìn đại trận khát máu bao phủ trên hư không: “Ngươi ỷ vào đại trận này sao?”

Xùy.

Ánh kiếm xé rách hư không.

Một kiếm mở trở, đại trận bị chôn vùi, bị ánh kiếm chia làm hai.

Đại trận hỏng rồi.

Mong muốn cắn nuốt huyết mạch để nâng cao thực lực của mình đã không còn hi vọng rồi.

Chỉ như vậy?

Mà các ngươi cũng muốn giết ta?

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.

Nhan Bích La và Mộc Huyền nhận ra được nguy hiểm, quay đầu nhìn lại phía sau, bóng lớn che trời đã bao trùm bọn hắn.

Diệp Trường Sinh đi ra từ trong bóng lớn, trong nháy mắt, trong mắt họn hắn tràn ngập chấn động, hoảng sợ, mờ mịt, cảm xúc vô cùng phức tạp.

Vì sao lại đột nhiên xuất hiện hai Diệp Trường Sinh?

Mộc Huyền không tin vào hai mắt của mình, quay đầu nhìn lại, phát hiện Diệp Trường Sinh đang đứng ở ngay phía trước.

Sau khi liên tục xác định lại, hắn ta kêu thảm một tiếng, có quỷ!

Xùy.

Một kiếm mở trời từ trên cao hạ xuống.

Mộc Huyền hoảng sợ vạn phần, cố gắng thoát khỏi ánh kiếm vì nó không công kích hắn ta.

Bịch.

Nhan Bích La hóa thành một đoàn sương mù, tan biến dưới ánh kiếm nhưng Mộc Huyền thì không có may mắn như vậy.

Kiếm khí khuấy động tràn ngập trong không trung.

Đối mặt với ánh kiếm này, căn bản hắn ta không thể né tránh.

Ánh kiếm tiêu tán, Mộc Huyền cũng không thấy đâu.

Khụ khụ.

Tiếng ho nhẹ truyền đến, Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện Nhan Bích La xuất hiện cách đó không xa, trên người nàng ta đầy vết kiếm, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Chật vật đến cực điểm.

Ngươi lại còn sống.

Diệp Trường Sinh có chút ngoài ý muốn.

Dưới một kiếm của hắn thế mà còn thoi thóp được: “Ta phải nghiêm túc.”

Nhan Bích La vội vàng nói: "Huyết Quỷ Vệ kết trận, chém giết Diệp Trường Sinh.”

Vốn định giữ lại một mạng của Diệp Trường Sinh nhưng hắn lại khiến mình bị thương nặng như vậy, nếu vừa rồi mình không sử dụng bí thuật của Huyết Quỷ Tông thì đã chết dưới ánh kiếm rồi.

Không thể ý vào việc ta thích ngươi mà ngươi có thể đánh ta đến chết.

Bịch.

Bịch.

Bóng dáng Huyết Quỷ Vệ di chuyển, tốc độ vô cùng nhanh, tấn công về phía Diệp Trường Sinh.

Ba người Ninh Tuyền Cơ, Hi Khinh La, Diệp Thập Vạn ngăn Huyết Quỷ Vệ trước mắt lại, Diệp Thập Vạn nói: “Thiếu chủ chớ động, giao cho chúng ta.”

Diệp Trường Sinh: “…”

Muốn ra tay một lần mà cũng khó như vậy?

Thần thức hắn bao phủ trên vùng trời Côn Bằng Tộc, thân ảnh lóe lên, bay thẳng lên đỉnh Cửu Tiêu.

Không biết bao lâu, bên trong hư không vô tận, Diệp Trường Sinh ngừng lại: “Ra đi!”

Một nam tử mặc áo đỏ đi ra từ hu không: “Thần hồn thật mạnh mẽ, cách xa như vậy mà ngươi có thể nhận ra được sự tồn tại của ta.”

Người của Huyết Quỷ Tông.

Tại sao phải trêu chọc ta, ngại sống lâu sao?

Nam tử áo đỏ híp mắt lại: “Nơi nào có huyết mạch mạnh mẽ, nơi đó có Huyết Quỷ Tông.”

“Muốn trách thì phải trách huyết mạch của ngươi quá mạnh.”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Ý ngươi là huyết mạch của ta quá mạnh là sai sao?”

Nam tử áo đỏ gật đầu: “Ngươi không xứng có được huyết mạch này.”

Diệp Trường Sinh nói: “Huyết Quỷ Tông các ngươi không khỏi quá bá đạo.”

Nam tử áo đỏ nói: “Từ xưa đến nay Huyết Quỷ Tông đều làm việc như thế, ngươi có thể không phục, nhưng ngươi phải chết.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Không biết các hạ có thể để lại tên để ta chết được nhắm mắt không?”

"Thỏa mãn ngươi.” Vẻ mặt nam tử áo hồng hờ hững: “Tông chủ Huyết Quỷ Tông – Huyết Cô Mộc.”

“Được, ta biết rồi, ngươi đi đi!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.

Vẻ mặt Huyết Cô Mộc ngây ra, lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, ta là tới giết ngươi.

Ta tới giết ngươi, không biết sao?

Diệp Trường Sinh lại nói: “Trở về Huyết Quỷ Tông chờ đi, rất nhanh ta sẽ tới diệt tông.”

Diệt tông?

Huyết Cô Mộc lạnh nhạt nói: “Diệp Trường Sinh, sợ là ngươi không rõ tình cảnh của mình rồi, ta giết ngươi là việc dễ như trở bàn tay.”

“Đều đi ra đi!”

Ra lệnh một tiếng, trăm bóng người xuất hiện bao vây Diệp Trường Sinh.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: "Đây chính là cường giả của Huyết Quỷ Tông các ngươi sao? Tới hết rồi đúng không?”

Huyết Cô Mộc nói: “Thế nào, sợ sao?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu cười: “Sợ hãi, không có, nếu các ngươi đã tới rồi thì ta đỡ phải đi một chuyến đến Huyết Quỷ Tông.”