Chương 1449: Thời đại này thật không biết xấu hổ, còn không cho phép nói

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1449: Thời đại này thật không biết xấu hổ, còn không cho phép nói

Ngay sau đó.

Thân ảnh hắn lóe lên, hóa thân thành Long Côn bay lượn quanh đỉnh Cửu Thiên, nhìn xuống phía dưới, trăm bóng người nhỏ bé như sâu kiến.

"Ta nuốt…”

Cái quỷ gì đây?

Diệp Trường Sinh là hung thú sao?

Huyết Cô Mộc nhìn Long Côn che khuất bầu trời, đầu óc đều ngừng hoạt động.

Hóa thân Côn Bằng.

Từ trước đến nay chưa có ai.

Cho tới bây giờ hắn ta cũng chưa từng nghe nói Côn Bằng Tộc có người có thể hóa thân Côn Bằng.

Chủ yếu là hắn ta nhận được tin tức Diệp Trường Sinh là một kiếm tu nghiêm chỉnh, nhưng sao hắn có thể biến thân chứ?

Kiếm tu này không đứng đắn.

Trăm người hoảng hốt, thân ảnh run run, cả đám đều hóa đá.

Ngay cả dũng khí ra tay cũng không có.

Ngang.

Ngang.

Rống to chấn động Cửu Tiêu, không gian lau động nghiền nát.

Long Côn đáp xuống cắn trời nuốt đất, trực tiếp hút toàn bộ bọn hắn vào trong miệng.

Con mẹ nó!

Miệng Long Côn giống như một vực sâu vô tận, trăm người Huyết Cô Mộc rơi xuống, giãy dụa, gào thét, kêu rên.

Nghiệp chướng.

Rốt cuộc bọn hắn trêu chọc gì vậy?

Giờ khắc này, cuối cùng bọn hắn đã hiểu rõ một đạo lý, thời đại này nếu không tận mắt nhìn thấy thì không thể tin được tin tức của bất cứ ai.

Đã nói là kiếm tu, lại biến thành Côn Bằng đáng sợ như vậy.

Bọn hắn bị chết oan.

Bọn hắn bị chết thảm.

Diệp Trường Sinh chao liệng trên cửu thiên, xuyên qua vạn biển mây, ngay khi trăm người vào thì bụng hắn lại có cảm giác.

Bịch.

Hắn biến lại thành người, đứng ở hư không vô tận, phát hiện bên trong đan điền xuất hiện một trăm vòng xoáy linh khí.

Thú vị.

Chính mình cắn nuốt trăm tên tu sĩ, sau khi vào cơ thể lại hóa thành vòng xoáy linh khí trong nháy mắt, những linh khí này có thể tăng cao tu vi.

Dường như hắn lại phát hiện một phương pháp tăng tu vi.

Thì ra đây mới là phương pháp sử dụng Long Côn chính xác.

Diệp Trường Sinh ngồi khoanh chân bắt đầu luyện hóa trăm vòng xoáy trong cơ thể, dưới sự dẫn dắt của khí Hồng mông, vòng xoáy linh khí hợp hai thành một.

Linh khí hùng hồn cuồn cuộn tràn ngập trong cơ thể hắn, cấp bậc từ Quy Khư cao nhất trực tiếp đột phá đến Thái Thủy tầng thứ hai.

Mặc dù chỉ tăng lên hai cấp bậc nhỏ nhưng Diệp Trường Sinh đã vô cùng vô cùng vô cùng hài lòng.

Tùy tiện cắn nuốt trăm người đã có thể tăng hai cấp bậc nhỏ, vậy nếu cắn nuốt ngàn người, vạn người thì sao?

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, không nên dùng phương pháp này, sẽ dễ ảnh hưởng đến thể xác và tinh thần khỏe mạnh của ngươi.]

Diệp Trường Sinh nói: [Ngươi lại biết.]

Hệ thống nói: [Ta còn biết rất nhiều, biết chủ nhân rất yếu còn tự xưng là vô địch, một chút mặt mũi cũng không cần.]

Diệp Trường Sinh nói: [Hệ thống, ngươi tốt nhất đừng đắc ý, cẩn thận không ta giết ngươi.]

Giết hệ thống tế trời, pháp lực vô biên.

Hệ thống: [...]

Thời đại này thật không biết xấu hổ, còn không cho phép nói.

Bóng dáng Diệp Trường Sinh lóe lên, xuất hiện trên Côn Bằng Tộc, lúc này đại chiến đã kết thúc.

Mọi người Côn Bằng Tộc thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện thì vội vàng bao vây tiến lên, dồn dập quỳ xuống đất thi lễ, Mộc Thất An trầm giọng nói: “Đa tạ chủ nhân ra tay giúp Côn Bằng Tộc ta tránh thoát kiếp nạn này.”

Diệp Trường Sinh hơi hơi đưa tay, Mộc Thất An lơ lửng trong không trung: “Mộc Huyền cấu kết với Huyết Quỷ Tông, đừng nói với ta là ngươi không biết rõ tình hình.”

“Làm người phải biết thỏa mãn, tự gây nghiệt, không thể sống.”

Mộc Thất An còn muốn mở miệng nói rõ lý do, đáng tiếc căn bản Diệp Trường Sinh cũng không cho hắn cơ hội, thân thể bị nghiền nát, trực tiếp hóa thành một dòng máu.

Làm người của Côn Bằng Tộc, quan trọng nhất là trung thành, ai dám phản bội thì sẽ có kết cục như hắn.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong, tầm mắt rời vào trên người Mộc Thần: “Từ giờ phút này, Mộc Thần sẽ là Tộc trưởng của Côn Bằng Tộc.”

"Nơi này có ba giọt Côn Bằng tinh huyết, ba bảo thuật Côn Bằng, về sau ngươi giữ ở bên người tu luyện, dùng để bồi dưỡng đệ tử trong tộc.”

Mộc Thần khom lưng vái chào, hai tay hướng lên: "Đa tạ chủ nhân ban thưởng.”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ta muốn rời đi, ngươi theo ta đi một đoạn!”

Mọi người Côn Bằng Tộc quỳ trên mặt đất, tầm mắt nhìn về phía Mộc Thần, chỉ thấy hắn đi theo bên người Diệp Trường Sinh, đi tới chân trời vô tận.

Trong khi tiến lên.

Lòng bàn tay Diệp Trường Sinh xuất hiện một viên linh giới: “Ngươi hãy giữ miếng linh giới này lại bên người, đừng quên ước định của chúng ta, ta sẽ chờ ngươi ở Đại Thiên Vũ Trụ.”

Mộc Thần nói: “Chủ nhân yên tâm, năm năm sau ta nhất định sẽ làm được!”

Diệp Trường Sinh khoát tay áo: “Chờ ngươi.”

Hắn tiêu sái rời đi.

Trên Trụ Côn.

Diệp Trường Sinh đứng ngạo nghễ trên boong thuyền, hai bên lần lượt là ba người Diệp Thập Vạn, Ninh Tuyền Cơ, Hi Khinh La.

Ninh Tuyền Cơ mở lời nói: “Muốn đi Đại Thiên Vũ Trụ, vẫn nên đi Huyết Quỷ Tông trước.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đại Thiên Vũ Trụ, ta đã diệt Huyết Quỷ Tông.”