Chương 1451: Không dám nỗ lực, sợ ngươi tự ti

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1451: Không dám nỗ lực, sợ ngươi tự ti

Hi Khinh La gật đầu: “Đúng là như thế.”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ngươi biết nơi nào trong vũ trụ có khí đen tử vong không?”

Hi Khinh La lắc đầu: “Không biết.”

Diệp Trường Sinh tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi biết nơi nào có thể nâng tốc độ tăng cao cấp bậc không?”

Cái này thì ta biết một chỗ.

Có điều thật sự quá hung hiểm, sợ ngươi tiến vào sẽ gặp nguy hiểm.

Diệp Trường Sinh nói: “Nói đi, nơi nào?”

Hi Khinh La nói: “Bát Tinh Vũ Trụ, Tử Vong Trụ Đình, gia nhập nơi đó đi lịch luyện với bọn hắn, hành tẩu ở vô tận tinh vực.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Ta không thích phương thức tu luyện này, tăng lên quá chậm, ta thích tốc độ cao.”

Tốc độ cao?

Chân mày Hi Khinh La cau lại: “Ngươi nghĩ gì vậy? Không muốn nỗ lực còn muốn tăng cấp bậc, làm sao có thể?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không dám nỗ lực, sợ ngươi tự ti.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục: “Xem ra ngươi cũng không hiểu vũ trụ nhiều, ta vẫn nên đi hỏi người khác thì hơn.”

“Chờ một chút!” Hi Khinh La trầm giọng nói: “Có một chỗ có thể tăng cao tu vi nhanh chóng, ngươi dám đi không?”

Diệp Trường Sinh cười không nói, ở vũ trụ này không có nơi nào mà hắn không dám đi, chỉ có hắn có nguyện ý đi hay không thôi.

[Chủ nhân có thể dừng lại bệnh giả vờ trâu bò hay không? Ngươi đi Đại Thiên Vũ Trụ sao, ngươi đi bên ngoài cấm địa sao, ngươi đi thời không hư vô sao?]

Âm thanh của hệ thống truyền đến.

Diệp Trường Sinh nói: [Không phải bức ta giết ngươi tế trời chứ?]

Hệ thống: [Ngươi trâu, yếu như vậy còn cảm thấy mình rất mạnh, hệ thống ta ưu tú như vậy làm sao lại có dạng chủ nhân bày đặt như ngươi chứ.]

[Thật mất mặt.]

Diệp Trường Sinh: […]

Da hệ thống càng ngày càng ngứa, thiếu đánh!

Hi Khinh La nói: “Thượng Cổ Linh Quật, đi chứ?”

Diệp Trường Sinh nói: “Dẫn đường!”

Hi Khinh La lại nói: “Thượng Cổ Linh Quật ở bên ngoài Cửu Tinh Vũ Trụ, chúng ta cũng cần một thời gian mới đến được đó, trong khi đó thì ngươi hãy tranh thủ nâng cao tu vi đi!”

Diệp Trường Sinh gật đầu, tan biết trên boong thuyền, khi xuất hiện lần nữa đã đi vào tầng cao nhất của thần tháp Tử Dương.

Một mình lẳng lặng ngồi đó hóng gió bên bờ sông.

“Lão ca, có chuyện phiền lòng sao?" Giọng nói của Trụ Nhất truyền đến từ phía sau, Diệp Trường Sinh quay người nhìn lại: “Ngươi không phải bế quan sao?”

Bế quan, xuất quan.

Một cấp bậc mà thôi.

Trụ Nhất nhìn Trụ Hà bình tĩnh trước mắt: “Ca, ngươi có chuyện gì phiền não thì hãy nói cho ta biết.”

“Cái khác thì ta có thể không được, nhưng hóa giải phiền não thì đứng thứ nhất đó!”

Diệp Trường Sinh nói: “Cũng không có phiền não gì, chỉ đang nghĩ đến việc tăng cấp bậc.”

Trụ Nhất kinh ngạc nói: “Tăng cấp bậc? Ta chỉ muốn nói đại ca thật vẽ vời thêm chuyện, cho tới bây giờ cấp bậc cũng không phải nhìn tiêu chuẩn ngươi mạnh hay yếu. Lại nói bây giờ chúng ta đang ở bên bờ sông, đại ca muốn tăng cấp bậc còn không phải đơn giản sao?”

Nói đến đây, hắn trực tiếp lôi kéo Diệp Trường Sinh nhảy vào trong Trụ Hà: “Đại ca, chắc ngươi không biết dưới đáy Trụ Hà là gì, ta dẫn ngươi đi dạo.”

Hai người xuống đáy sông, một đường đi xuống dưới, đột nhiên vòng xoáy khổng lồ xuất hiện, Diệp Trường Sinh biến sắc, vòng xoáy dưới đáy sông mạnh mẽ như thế nhưng mặt sông lại bình tĩnh như gương, thật sự là kỳ lạ.

"Trụ Nhất, ngươi từng vào vòng xoáy này rồi sao?”

Trụ Nhất gật đầu một cái: “Đương nhiên, không có việc gì nên vào chơi, có thể lướt sống, siêu cấp thoải mái.”

Bịch.

Bịch.

Hai người đâm đầu vào trong vòng xoáy, Diệp Trường Sinh bị mạnh mẽ cắn nuốt, bị dòng nước chảy xiết bao vây, giống như đáy sông đang thầm nói.

Đến cùng đến nơi nào thì hắn cũng không biết.

Trụ Nhất một bên thì chơi đến hưng phấn, chạy tới chạy lui trong dòng sông, dường như không bị bất cứ thứ gì trói buộc.

Rất nhanh.

Dòng sông chậm lại, hai người xuất hiện trong một không gian kỳ dị, Diệp Trường Sinh tập trung ngừng lại, có vô vàn sách cổ.

Trừ cái đó ra còn có vô số đan dược, phù văn, thần binh, đạo triện, thần văn.

Rốt cuộc đây là đâu?

Trụ Nhất nói: “Đại ca, những thứ kia cũng không tệ, ngươi có thể tùy tiện sử dụng, tăng cao tu vi còn không phải chuyện đơn giản sao?”

Diệp Trường Sinh không gấp gáp tăng cao tu vi mà quan sát tòa không gian trước mắt này, hắn phát hiện toàn không gian trước mắt này không chỉ có một tầng này.

Nếu tới rồi thì dứt khoát tìm hiểu ngọn ngành.

Xem đến cùng không gian thần bí này là nơi nào, tại sao lại xuất hiện dưới đáy Trụ Hà?

Nơi bí ẩn không biết luôn hấp dẫn người ta nhất.

Thăm dò, thăm dò, lại thăm dò sẽ thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi.

Nếu người khác tới chỗ này cũng sẽ điên cuồng.

Dù sao cũng không có nhiều người bình tĩnh giống Diệp Trường Sinh khi đối mặt với nhiều chí bảo như vậy.

Tâm lý với tố chất thật ra cũng chẳng liên quan gì.

Bởi vì trong không gian thần bí chỉ có một mình hắn, không tranh không đoạt, cần gì phải gấp gáp?