Chương 1452: Thư viện của Vũ Trụ Cấm Việ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1452: Thư viện của Vũ Trụ Cấm Việ

Cho dù Trụ Nhất hay hắn cũng không có bất cứ suy nghĩ gì với chí bảo, vô vàn sách cổ, còn không bằng mạch nước ngầm ở dưới đáy sông.

Không có chuyện còn có thể hừng hực sóng.

Diệp Trường Sinh đi dọc theo giá sách cao ngất, một đường đi thẳng về phía trước, đến phần cuối hành lang uốn lượn quả nhiên còn có một cánh cửa.

Dời bước tiến lên, hắn đưa tay nhẹ nhàng đẩy cửa sắt ra.

Kẽo kẹt.

Tiếng vang truyền ra, cửa sắt từ từ mở ra.

Cửa sắt này rất nặng, rất nặng, rất nặng.

Cũng may sức Diệp Trường Sinh lớn, đổi lại là người khác thì có thể không đẩy ra được.

Tình huống gì đây?

Chỉ mở ra một ít khe hở như vậy sao?

Một người có thể đi qua sao?

Cửa sắt đột nhiên ngừng lại, chỉ có một khe hở chật hẹp.

Cọ.

Hắn không ngừng cọ.

Nghiêng người tiếp tục cọ.

Công phu không phụ lòng người.

Cuối cùng cũng đi vào được.

Quá mệt mỏi.

Lần đầu tiên cảm thấy qua một cánh cửa sẽ mệt mỏi như vậy.

Phanh.

Tiếng vang thật lớn truyền ra, Diệp Trường Sinh vội vàng quay người nhìn lại, cửa sắt tự động đóng lại.

Kín kẽ.

Diệp Trường Sinh biến sắc, lòng bàn tay xuất hiện một đám lửa bắt đầu xem xét không gian.

Không có vật gì?

Tình huống gì đây?

Tầng này trống không, ngay cả linh khí cũng không có?

Thường nói: Khi thượng đế đóng một cánh cửa lại vì ngươi thì nhất định sẽ mở một cánh cửa sổ ra cho ngươi.

Nhưng sao hắn đến nơi này thì hoàn toàn bị đóng kín?

Không nên nha.

Rõ ràng hắn cảm nhận được tầng phía trên còn có sóng linh khí vô cùng mạnh mẽ, nhất định có cách ra ngoài.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, vị trí trước mắt là tầng thứ hai của thư viện trong Vũ Trụ Cấm Viện, tầng này ghi lại công pháp tu luyện chí cao vô thượng nhất Cấm Viện -–Cấm Kỵ Luyện Thiên Công.]

Tầng thứ hai của thư viện Vũ Trụ Cấm Viện?

Vậy nơi chứa đầy sách cổ với chí bảo là tầng thứ nhất?

Diệp Trường Sinh quả thật không nghĩ tới thư viện của Vũ Trụ Cấm Viện lại ở dưới đáy Trụ Hà, lần này lại phát tài rồi.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, bảo vật này không thể bại lộ, bằng không thì chủ nhân sẽ bị giết tế trời!]

[Mặt khác, tòa thư viện này có chín tầng, trước mắt chủ nhân chỉ có thể đến tầng thứ tư, từ tầng thứ năm trở đi sẽ ẩn chứa sức mạnh vô cùng đáng sợ, có thể dễ dàng hủy diệt một toàn tinh vực.]

Diệp Trường Sinh gật đầu, rơi vào trầm mặc.

Vũ Trụ Cấm Viện.

Cái tên này không lạ lẫm chút nào.

Hi Huyền không chỉ một lần đề cập đến nơi này.

Khó trách Vũ Trụ Cấm Viện lại giải tán, không có tòa thư viện này, thực lực của Cấm Viện chắc chắc ào ra… Ngàn dặm.

[Hệ thống, làm sao mới có thể đạt được Cấm Kỵ Luyện Thiên Công?]

[Chính mình ngộ!]

Diệp Trường Sinh: […]

Khó trách không có một ít linh khí nào, thì ra là cất giấu một bộ công pháp.

Diệp Trường Sinh chậm rãi dời bước tiến lên, nhấc tay vuốt ve vách tường trước mặt, đúng lúc này, một màn kinh người đã xảy ra.

Trên vách tường đột nhiên xuất hiện ánh sáng, đồ đằng kỳ dị bắt đầu biến ảo, giống như có được sức mạnh sinh mệnh, sinh động như thật, trôi nổi trong không gian.

Hắn trực tiếp ngồi khoanh chân, tập trung nhìn chăm chú vào ký tự vặn vẹo và bức họa trước mặt, trong lúc nhất thời, ánh sáng vàng trong không gian bắn nhanh, sáng chói chói mắt.

Vố số ký tự vây quanh xoay tròn Diệp Trường Sinh giông như bay lượn trong dòng thời không, mỗi một chữ đều ẩn chứa đạo văn.

Ánh sáng bao phủ, tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.

Diệp Trường Sinh nín thở ngưng thần, rơi vào trong minh tưởng…

Hư không vô tận.

Một vòng xoáy che trời xuất hiện, bốn phía tinh vực đều bị vòng xoáy bao phủ trong đó, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị nghiền nát.

Bóng người từ trong vòng xoáy đi ra, khí chất thanh nhã, tay áo bay lượn, mặt hắn trầm như nước nhìn xuống phía dưới.

“Hơi thở của thư viện?”

“Vì sao lại ít như thế?”

Vừa dứt lời, từng bóng người từ trên cao bay xuống xuất hiện bên người nam tử.

Vẻ mặt mọi người vô cùng cung kính, lần lượt khom người vái chào: “Bái kiến chủ nhân.”

Nam tử nói: “Các ngươi cũng đã nhận ra?”

Một lão giả nói: “Hơi thở của thư viện Cấm Viện khi có khi không, rất khó xác định ở nơi nào.”

Nam tử nói: “Phái người đi thăm dò, cho dù có đạp đổ mỗi một góc vũ trụ cũng phải tìm được thư viện.”

Lão giả vội vàng nói: “Chủ nhân yên tâm, ta đã phái người đi.”

Nam tử lại nói: “Bên ngoài Hư Vô, ta phát hiện sinh linh mới, thực lực của bọn hắn vô cùng kinh khủng.”

“Có điều ta với bọn hắn có quan hệ, còn cần chút thời gian mới có thể dẫn bọn hắn buông xuống.”

“Trong khoảng thời gian này, các ngươi nhìn kỹ chút, kế hoạch của ta không thể xuất hiện bất cứ sai sót nào.”

Lão giả gật đầu: “Chủ nhân yên tâm, mở hố đen vũ trụ có chút vấn đề, chúng ta đều đang nghĩ cách giải quyết, công tử bên Kỷ Nguyên đã bắt đầu buông xuống, Loạn Cổ Kỷ Nguyên cũng buông xuống thành công, Loạn Cổ Cấm Đế vẫn còn tiếp tục hợp tác với chúng ta.”