Chương 1455: Rốt cuộc nhân tính vặn vẹo, hay là…

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3 lượt đọc

Chương 1455: Rốt cuộc nhân tính vặn vẹo, hay là…

Ninh Tuyền Cơ nói: “Không có, ta bảo vệ ngươi.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Nghe giọng điệu này của ngươi mà xem, thật giống như ta ép buộc ngươi.”

Ninh Tuyền Cơ: “…”

Ngừng một lát, nàng mở lời nói: “Phía trước có người, đi xem một chút.”

Diệp Trường Sinh nói: “Cùng tiến lên.”

Bịch.

Bịch.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh vô cùng phiêt dật, vô cùng khí chất, cho dù bay lượn đơn gairn cũng mê người như vậy.

Hắn phóng thích thần thức bao phủ trong Thượng Cổ Linh Quật, phát hiện người phía trước không phải là Hắc Doanh Doanh.

Từ trên hơi thở của một tên đại hán vạm vỡ, khí huyết của bọn hắn hết sức nhiều, linh khí có chút hỗn loạn.

Tình huống này… Không phải có bệnh thì chính là chịu sự sợ hãi ghê gớm nào đó.

Qua trong giây lát.

Hai người ngừng lại, trôi nổi trong không trung, mười bóng dáng phía trước cuống quýt tới, xem ra phía sau giống như bị đuổi giết.

Diệp Trường Sinh híp mắt lại, nhìn về phía sau: “Thú vị.”

Cứu mạng.

Cứu mạng.

Tiếng gọi ầm ĩ truyền ra, tầm mắt mười người đồng loạt rơi vào trên người hai người Diệp Trường Sinh, dường như thấy được hi vọng.

Theo bọn hắn nghĩ, mặc kệ hai người Diệp Trường Sinh không ra tay cứu giúp thì sự xuất hiện của hai người họ đều có lợi với bọn hắn.

Ít nhất ác linh sau lưng cũng có nhiều lựa chọn hơn, sẽ không chỉ công kích bọn hắn.

Diệp Trường Sinh nhìn Ninh Tuyền Cơ, hai người đồng thời lao về một bên: “Các ngươi tiếp tục.”

Bóng dáng ác linh dừng lại, quay đầu, mắt nhìn Diệp Trường Sinh, tiếp tục đuổi mười người phía trước.

Đây…

Mười người ngây ra, đây là sao?

Sao ác linh lại đuổi theo bọn hắn, rốt cuộc nhân tính vặn vẹo, hay là…

Ác linh này thật thú vị.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong.

Ninh Tuyền Cơ nói: “Tuy là ác linh nhưng lại có linh trí cực cao, biết chúng ta là người mà nó không thể chọc nổi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Chủ yếu là ngươi quá mạnh.”

Ninh Tuyền Cơ gật đầu: “Ta cũng cảm thấy như vậy, bằng không thì nó nhất định sẽ tấn công ngươi.”

Dứt lời.

Mười người kia lại trở về: “Cứu mạng.”

“Công tử cứu mạng, chúng ta có thể dẫn công tử đi tìm linh tuyền, còn có truyền thừa và chí bảo bên trong Thượng Cổ Linh Quật.”

Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn mười người: “Chúng ta đi thôi!”

Mười người này coi hắn là kẻ ngu sao?

Ngay cả ác linh trước mắt cũng không đối phó được mà dám nói chuyện truyền thừa và chí bảo trước mặt hắn.

Lại còn dẫn hắn đi tìm truyền thừa và chí bảo, xưa nay hắn không cần người dẫn đi.

Bao nhiêu lần mấy vạn năm người khác cũng không lấy được cơ duyên, chỉ cần hắn xuất hiện đã có được.

Hắn tìm truyền thừa và chí bảo là dựa vào may mắn.

Thật ra không có quan hệ gì với đánh dấu của hệ thống, không có quan hệ gì.

Hai người rời đi không lâu, sau lưng truyền đến từng tiếng kêu thảm.

Ninh Tuyền Cơ nói: “Vì sao không cứu bọn họ?”

Diệp Trường Sinh hỏi lại: “Tại sao phải cứu? Việc không liên quan đến mình thì đừng dính vào, ngươi dám cam đoan cứu được bọn hắn thì bọn hắn sẽ không ra tay với ta sao?”

“Xưa nay ta không xen vào chuyện của người khác, chỉ quan tâm đến người bên cạnh ta.”

Ninh Tuyền Cơ gật đầu: “Ngươi nói đúng.”

Hai người tiếp tục tiến lên, tốc độ vô cùng nhanh, Ninh Tuyền Cơ có chút ngoài ý muốn: “Sao ngươi lại nhanh như vậy?”

Diệp Trường Sinh nói: “Nhanh sao? Nếu không phải vì lo cho tâm trạng của ngươi, ta có thể nhanh hơn.”

Hai người đang nói chuyện tốc độ nhưng sao cứ thấy là lạ.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ngươi phát hiện được chí bảo gì mà muốn đích thân ra tay?”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Không nói cho ngươi.”

Sợ ta cướp sao?

Không sợ, ngươi cướp không qua ta.

Vậy hãy thử một chút, ta rất nhanh.

Thử một chút thì thử một chút.

Đối thoại kết thúc, hai người yên lặng không nói, đi vào khu vực trung tâm của Thượng Cổ Linh Quật, trước mắt xuất hiện một tòa núi khổng lồ cao vút trong mây.

Sinh động như thật, nguy nga bá đạo.

Giống như thần linh trên cửu thiên.

Ninh Tuyền Cơ mở lời nói: "Nơi này đã từng có rất nhiều cường giả, cho dù bọn hắn để lại dấu vết thì cũng là Quỷ Phủ Thần Công, đạo vận do trời sinh, cho người ta cảm giác vô cùng mạnh mẽ.”

"Trong vùng vũ trụ này, đây có thể là nơi ta coi trọng.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Có đúng không? Ta đây phải cố gắng tranh cướp được tất cả, không để lại cho ngươi cái gì.”

Thật ra hắn không thấy hiếm lạ gì với truyền thừa và chí bảo, ngược lại cũng không ai có nhiều như hắn.

Một tòa thư viện của Vũ Trụ Cấm Viện, bên trong có vô số chí bảo và truyền thừa, hắn không bao giờ thiếu những vật này.

Vào trong này quan trọng nhất là tìm kiếm Hắc Doanh Doanh.

Nàng có thể là nữ nhân đầu tiên mà hắn luyện võ cùng, mặc dù bị động nhưng đã có quan hệ vợ chồng.

Chủ động làm người ta thích.

Bị động làm người khó quên.

Đột nhiên, mấy bóng người xuất hiện trước mặt hai người, uy áp mạnh mẽ hạ xuống, một lão giả trầm giọng nói: “Nơi này là địa điểm cũ của Thượng Cổ Linh Tộc, hai vị vẫn nên rời đi đi!”