Chương 1456: Rốt cuộc nhân tính vặn vẹo, hay là… 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1456: Rốt cuộc nhân tính vặn vẹo, hay là… 2

Diệp Trường Sinh nói: “Các hạ đừng hiểu lầm, chúng ta tới đây chỉ vì tìm một người.”

Lão giả nói: “Tìm người nào?”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Một nữ nhân, không biết các hạ có gặp qua không?”

Lão giả híp đôi mắt lại, trong đầu xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp: “Ngươi đến tìm Hắc Doanh Doanh?”

“Ngươi có quan hệ gì với nàng?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ngươi biết Hắc Doanh Doanh ở đâu không, cô nương này trộm đồ của ta, ta nhất định phải tìm được nàng.”

Nghe tiếng.

Sắc mặt lão giả thay đổi, kẻ địch của kẻ địch là bằng hữu: “Các hạ có thể đuổi tới đây, vậy thì đồ vật mà Hắc Doanh Doanh trộm của ngươi rất quan trọng.”

Diệp Trường Sinh nói: “Rất quan trọng, nếu các ngươi biết nàng ở đây thì nói cho ta biết, ta lập tức đi tìm nàng.”

Lão giả nói: “Cô nương này cướp đi truyền thừa Trụ Linh Thần, đã bị chúng ta bao vây ở chỗ sâu trong Linh Quật, chờ chúng ta chém giết nàng thì sẽ đưa đồ trả lại cho công tử.”

Diệp Trường Sinh cười nhạt một tiếng, dời bước đi tới phía lão giả, thấy thế, tu sĩ Thượng Cổ Linh Tộc tiến lên bao vây lão giả.

Lão giả đề phòng: "Công tử muốn làm gì?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không có việc gì, giết ngươi chơi thôi.”

Xùy.

Một kiếm bay ra, ánh đỏ lóe lên, kiếm khí như trăng tàn chém qua trên người mấy người.

Vẻ mặt tám người ngây ra, tình huống gì đây, không phải Hắc Doanh Doanh trộm đồ của hắn sao? Vì sao Diệp Trường Sinh lại ra tay với bọn hắn?

Bịch.

Bịch.

Từng bóng người lướt qua, linh khí trong hư không bị rút khô trong nháy mắt, một giọt cũng không còn.

Máu tươi bắn tung tóe, mọi người đều thần tử đạo tiêu.

Trong chốc lát.

Chỉ còn lại lão giả đang run lẩy bẩy trong kiếm khí, kiếm tu này quá nhanh, thật đáng sợ.

“Rốt cuộc các hạ là ai, không phải Hắc Doanh Doanh trộm đồ của ngươi ư?”

Diệp Trường Sinh nói: “Nàng… Trộm trái tim của ta.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục: “Doanh Doanh là nữ nhân của ta, cho nên các ngươi chết không oan.”

Lão giả: “…”

Qua loa.

Chủ quan.

“Lão phu là người của Thượng Cổ Linh Tộc, ngươi giết tu sĩ trong tộc ta, chắc chắn vạn kiếp bất phục.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, một kiếm chém xuống: “Nói nhiều.”

Kiếm đến.

Thân ảnh lão giả bị chia làm hai.

Diệp Trường Sinh không chút do dự tiến đến chỗ sâu nhất trong Linh Quật, Thượng Cổ Linh Tộc dám ra tay với nữ nhân của hắn.

Hắc hắc.

Lại có thể làm một vố lớn.

Ninh Tuyền Cơ đuổi theo, quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Trộm tim ta, sao ngươi lại ác tâm vậy?”

Ác tâm?

Ngươi không hiểu tình yêu.

Ngươi chưa từng trải qua cảm giác được yêu.

Khóe miệng Diệp Trường Sinh ngậm ý cười xấu xa.

Ninh Tuyền Cơ lạnh lùng nói: “Nếu như có thể, ta thật sự muốn đánh chết ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Suy nghĩ này của ngươi rất tốt, có thể thử một lần.”

Một bên khác.

Sâu trong Linh Quật.

Ngàn người của Thượng Cổ Linh Tộc bao vây Hắc Doanh Doanh, một nam tử áo trắng nhìn xuống dưới, hai mắt bễ nghễ: “Ngươi thật sự rất mạnh, đáng tiếc gặp phải chúng ta, vẫn nên ngoan ngoãn giao truyền thừa ra.”

Hắc Doanh Daonh nói: “Ra tay, quá phí lời.”

Sắc mặt nam tử áo trắng chìm xuống: “Không phải bức ta lạt thủ tồi hoa(*)!”

(Lạt thủ tồi hoa(*): không biết nhẹ tay, phá hư cái đẹp)

“Lạt thủ tồi hoa... Đến, ngươi đến phá cho ta nhìn một chút!” Một giọng nói từ cửu thiên hạ xuống.

Bóng người che trời xuất hiện trên vùng trời tượng Cự Linh.

Nam tử áo trắng đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hư không, một ánh bạc giống như ngân hà cửu thiên trút xuống.

Xùy

Kiếm đến.

Cường giả Thượng Cổ Linh Tộc chết dưới ánh kiếm, linh khí nồng nặc biến mất không thấy trong nháy mắt.

Bóng dáng Diệp Trường Sinh xuất hiện trên pho tượng khổng lồ, tay áo nhẹ nhàng tung bay theo gió, ánh mắt thâm thúy rơi vào trên người Hắc Doanh Doanh.

“Nương tử, ta đến rồi!”

Vẻ mặt Hắc Doanh Doanh hơi chấn động: “Sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

Diệp Trường Sinh nói: “Đương nhiên là tới vì nương tử.”

Bịch.

Thân ảnh hắn từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên người Hắc Doanh Doanh, người sau mở lời nói: “Chú ý xưng hô của ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ ngươi không phải nương tử của ta?”

Hắc Doanh Doanh: “…”

Nàng không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ Diệp Trường Sinh chơi xỏ lá.

Sao da mặt người này lại dày như vậy?

Diệp Trường Sinh lại nói: “Nương tử chớ động, giao những người này cho ta.”

Nói đến đây, hắn nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ: "Giết bọn hắn.”

Ninh Tuyền Cơ: “…”

Hắn nói chuyện yêu đương nhưng lại sai sử mình giết người.

Làm người thật sự quá đáng.

Ai bảo nàng không có lý do gì để từ chối chứ.

Nam tử áo trắng nói: “Hắc Doanh Doanh, cho dù có hai người tới giúp ngươi thì ngươi cũng phải chết.”

̀m ầm.

̀m ầm.

Chỉ một thoáng, bóng tối buông xuống xua tan đi vạn mây, không gian bị ma khí bao trùm, bóng dáng xinh đẹp của Ninh Tuyền Cơ xuất hiện trên không trung.

“Ma Phệ!”

Ma khí cuồn cuộn sôi trào bao bọc trên người mọi người, bọn hắn điên cuồng giãy dụa, mong muốn thoát khỏi trói buộc.