Chương 1457: Thượng Cổ Linh Tuyề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1457: Thượng Cổ Linh Tuyề

Bịch.

Bịch.

Từng linh hồn rời khỏi thân thể bị ma khí cắn nuốt trong nháy mắt, nam tử áo trắng chưa kịp giãy dụa mấy lần đã biến thành một mịn biến mất.

Mỗi lần ra tay đều hung tàn như thế sao?

Diệp Trường Sinh bị Ninh Tuyền Cơ làm cho chấn động không nhỏ, dường như nàng đã thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn sự mạnh mẽ của Ma Tộc.

Một đường tới đây hắn cũng gặp phải Ma Tộc, giết không ít Ma Tộc.

Nhưng Ma Tộc có thể mạnh mẽ như Ninh Tuyền Cơ thật sự là lần đầu mới thấy.

Ma Phệ vừa mới buông xuống, nếu là hắn, trừ khi vận hành Phạm Thiên Tạo Hóa Công thì có thể hút lẫn nhau với Ninh Tuyền Cơ.

Hoặc là vận hành Cấm Kỵ Luyện Thiên Công để hoàn toàn luyện hóa, kiếm đạo không phải có công dụng rất lớn trước mặt Ma Phệ.

Bởi vì cho dù là kiếm đạo hiện giờ của hắn cũng không cách nào ở trong không gian Ma Phệ mà một kiếm có thể chém giết Ninh Tuyền Cơ.

Ngay sau đó, ma khí tiêu tán, mọi thứ lại trở về ban đầu.

Ninh Tuyền Cơ đi đến bên người Diệp Trường Sinh: “Các ngươi tiếp tục, ta đi tìm cơ duyên.”

Diệp Trường Sinh nhìn Hắc Doanh Doanh: “Mối nguy đã được giải trừ, tất cả Thượng Cổ Linh Quật sẽ thuộc về chúng ta.”

Hắc Doanh Doanh liên tục bước đi thẳng về phía trước: “Không phải thuộc về chúng ta, mà là thuộc về ta.”

Đều là người một nhà, cái gì mà ta với ngươi?

Hắc Doanh Doanh nói: “Ngươi biến.”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Biến(*) rồi? Có phải lại trở nên đẹp trai hay không?”

(Biến(*) ở đây nghĩa là thay đổi.)

Hắc Doanh Doanh biết nói gì cũng không đúng, mỗi một lần đều sẽ bị Diệp Trường Sinh vô sỉ đáp lại, đây cũng không phải lần đầu nàng biết.

“Đi nhanh lên, vị ma tu kia thật không đơn giản, dùng chút mưu kế mà toàn bộ đã rơi vào trong tay nàng.”

Diệp Trường Sinh lôi kéo tay ngọc của Hắc Doanh Doanh đuổi tới phía trước, tâm thần hắn khẽ động: [Hệ thống, không cần đánh dấu Thượng Cổ Linh Quật sao?]

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu Thượng Cổ Linh Quật hay không?]

Như vậy cũng được sao?

Diệp Trường Sinh không chút do dự: [Lập tức đánh dấu Thượng Cổ Linh Quật.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân đã thành công đánh dấu Thượng Cổ Linh Quật, đạt được Thượng Cổ Linh Tuyền.]

Chỉ như vậy?

Chủ nhân, ngươi phải học cách biết thỏa mãn.

Diệp Trường Sinh giật mình: “Nương tử, ngươi còn muốn tìm cơ duyên gì?”

Hắc Doanh Doannh nói: “Nơi này là Thượng Cổ Linh Quật, khắp nơi đều có cơ duyên, có thể đạt được cái gì thì đều dựa vào may mắn của mình.”

Khắp nơi đều có cơ duyên?

Diệp Trường Sinh cảm giác hình như hệ thống đang hố hắn.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, tốt nhanh mau chóng luyện hóa Thượng Cổ Linh Tuyền, bằng không tự gánh lấy hậu quả.]

Nghe được câu này, một dự cảm xấu xuất hiện trong lòng, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Nương tử, ngươi đi tìm kiếm cơ duyên, ta muốn yên tĩnh.”

Hắc Doanh Doanh có chút không hiểu gì, nhưng nàng không dừng lại, đuổi theo phía Ninh Tuyền Cơ rời đi.

Diệp Trường Sinh đưa mắt nhìn nàng rời đi, ngồi khoanh chân, vừa muốn luyện hóa Thượng Cổ Linh Tuyền thì từng hơi thở mạnh mẽ xuất hiện trực tiếp khóa chặt người hắn.

Mẹ nó.

Trực tiếp nói ra tên một loại thực vật, hệ thống thật sự hại người rất nặng.

Hắn không làm gì, nhưng vì sao nhiều hơi thở kinh khủng tới vây quanh hắn như vậy?

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, những sinh linh này đều sinh hoạt trong Thượng Cổ Linh Tuyền, chúc ngươi may mắn!]

Thần đặc biệt chúc ngươi may mắn.

Thì ra hắn đạt được linh tuyền thì những sinh linh này không có chỗ nương thân, không giết chết hắn mới là lạ chứ.

Hệ thống, ta hoài nghi ngươi đang cố ý.

Chủ nhân, giữ lấy hai chữ hoài nghi đi.

Mẹ nó, quá chân thật.

Diệp Trường Sinh không dừng lại chút nào, thân ảnh biến mất tại chỗ, nhưng mặc kệ hắn xuất hiện ở đâu thì những sinh linh kia đều sẽ phát hiện ra.

Linh tuyền kề bên người, trốn không thoát.

Vì sao phải trốn?

Linh tuyền do ta lấy được bằng thực lực của mình, bọn hắn muốn cướp lại sao, vậy thì đánh chết ta đi.

Diệp Trường Sinh ngừng lại, đứng thẳng tắp, chờ sinh linh khủng bố xuất hiện.

Ngay sau đó, từng bóng người từ trên cao bay xuống vây hắn lại, một tráng hán dáng người khôi ngôi nói: "Giao linh tuyền ra.”

Diệp Trường Sinh nói: “Không giao, ngươi đánh chết ta đi!”

Tráng hán: “…”

Lão giả tóc trắng bên cạnh nói: “Công tử, chúng ta không có ác ý, linh tuyền là nơi chúng ta sinh hoạt, còn xin công tử giơ cao đánh khẽ cho chúng ta một con đường sống.”

Nói đến đây, ông dừng một chút rồi tiếp tục: “Nếu công tử không cho chúng ta đường sống, vậy chúng ta chỉ có thể liều chết đánh một trận.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi đang uy hiếp ta?”

Bịch một tiếng, lão giả tóc trắng trực tiếp quỳ xuống: "Công tử giơ cao đánh khẽ, cho chúng ta một con đường sống.”

Tráng hán vội vàng tiến lên, cố gắng muốn đỡ lão giả tóc trắng đứng dậy: “Bạch lão, linh tuyền thuộc về chúng ta, sao phải quỳ trước hắn?”

Bạch Thế Kính nói: “Linh tuyền không thuộc về chúng ta, vốn là vật không chủ, hiện tại lại thuộc về công tử trước mắt này, ngươi hiểu ý ta chứ?”