Chương 1458: Thượng Cổ Linh Tuyền 2
Tráng hán yên lặng không nói.
Nếu linh tuyền thuộc về bọn hắn, vì sao lại rơi vào trong tay Diệp Trường Sinh, hơn nữa còn đột nhiên biến mất.
Khó hiểu.
Lão đầu này…
Võ Bất Tam nói: “Bạch lão, có ngươi ngươi quá tầm thường hay không, ta nói trực tiếp giết hắn.”
Bạch Thế Kính lắc đầu: “Chỉ cần có thể sống sót, tầm thường thì có gì đáng sợ?”
Thân ảnh Võ Bất Tam lóe lên, một kiếm mở trời từ trên cao đánh xuống, hiển nhiên là muốn một chiêu này đưa tiễn Diệp Trường Sinh.
Bạch Thế Kính muốn ngăn cản, đáng tiếc đã muộn.
Diệp Trường Sinh nhìn Võ Bất Tam trước mắt: “Yêu nghiệt, ta đã nhìn ra ngươi không phải người từ lâu, còn học nhân loại chơi đao, ngươi cũng không sợ chém chính mình sao?”
Một đao hạ xuống nhưng dưng lại trên đỉnh đầu Diệp Trường Sinh, phịch một tiếng, lưỡi đao nát vụn, trong nháy mắt hóa thành hư vô.
Bạch Thế Kính đi tới bên người Võ Bất Tam: “Ai bảo ngươi động thủ, nhìn công tử đã biết là cao nhân.”
“Ngươi ra tay với công tử là muốn hại chết chúng ta sao?”
Răn dạy một tiếng, ông nhìn Diệp Trường Sinh, vội vàng nói: “Công tử chớ trách, tính tình Bất Tam lỗ mãng, hắn không có ác ý.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không sao, rất nhanh hắn sẽ chết!”
Vừa dứt lời, một ánh kiếm đặt trên cổ Võ Bất Tam, kiếm vào nửa tấc, máu tươi nhỏ xuống.
Đây…
Kiếm thật nhanh.
Nếu không phải Diệp Trường Sinh khống chết sức lực tốt, Võ Bất Tam đã bị xuyên thủng.
Thủ pháp sắc bén, rất hung tàn.
Diệp Trường Sinh nhìn Võ Bất Tam: “Không phải ngươi muốn giết ta sao?”
Bịch.
Võ Bất Tam trực tiếp quỳ xuống: “Công tử, ta không biết nói chuyện, mong công tử thông cảm.”
Bạch Thế Kính vội vàng phụ họa: “Công tử, ngươi hãy cho Võ Bất Tam một cơ hội, giữ hắn lại thật sự có hiệu quả.”
Diệp Trường Sinh nói: “Để làm gì?”
Bạch Thế Kính nói: “Công tử có điều không biết, bản thể của Võ Bất Tam là Thông Thiên Hoàng Kim Hống, đã từng là một trong tứ đại thần thú của Thượng Cổ Linh Tộc, hắn hiểu rất rõ Thượng Cổ Linh Tộc, công tử muốn cái gì thì hắn đều có thể dẫn công tử đi.”
Thông Thiên Hoàng Kim Hống?
Không nghĩ tới lại là nhân vật hung ác.
Chỉ là thực lực hơi yếu.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong
Bạch Thế Kính lại nói: “Công tử có điều không biết, trong cơ thể chúng ta đều có phong ấn cho nên không thể phát huy được tu vi, chỉ có thể ngồi trong linh tuyền kéo dài hơi tàn.
“Người nào phong ấn các ngươi?” Diệp Trường Sinh hỏi.
Bạch Thế Kính rơi vào trong hồi ức.
Đã rất lâu trước đây, chủ nhân của chúng ta cũng chính là Tộc trưởng của Thượng Cổ Linh Tộc, hắn dẫn đầu toàn tộc đi tham gia một trận đại chiến cấm kỵ.
Về sau, toàn tộc ngã xuống, không một ai trở về.
Chúng ta đều là sinh linh của Thượng Cổ Linh Tộc, vốn định đến tìm hiểu thực hư, nhưng ngay khi chúng ta bước ra khỏi Thượng Cổ Linh Tộc thì một bóng người đột nhiên buông xuống bố trí phong ấn trong cơ thể chúng ta, căn bản hắn không thể giết chúng ta.
Nhưng sau khi người này phong ấn xong thì bảo chúng ta ở lại Thượng Cổ Linh Quật, tương lai sẽ có người dẫn chúng ta rời đi.
Bạch Thế Kính chậm rãi mở miệng nói xong, tầm mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Ta nghĩ công tử hẳn là người có duyên với chúng ta.”
Đừng lôi kéo làm quen.
Bạch Thế Kính: “…”
Ngươi nói đại chiến cấm kỵ có phải xảy ra ở chiến trường cổ cấm kỵ không?
Con ngươi Bạch Thế Kính mở to, vẻ mặt hơi chấn động: “Công tử biết chiến trường cổ cấm kỵ sao, vậy nhất định là người có duyên.”
Nói đến đây, ông dừng một chút rồi tiếp tục: “Chiến trường cổ cấm kỵ mà công tử nói đến là tên sau này khi trận chiến kia kết thúc.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu, không nghĩ tới Thượng Cổ Linh Tộc cũng tham gia trận đại chiến kia, hắn cảm giác thời gian mình biết đáp án không còn xa nữa.
“Người phong ấn ngươi là nam hay nữ?”
Bạch Thế Kính nói: "Một nữ nhân, dung nhan tuyệt thế.”
Lại là nữ nhân.
Phong ấn mà không giết.
Nữ nhân này có chút thú vị.
Diệp Trường Sinh không có hứng thú gì với thân phận của nữ nhân này, nhìn Võ Bất Tam nói: “Ngươi biết tất cả chí bảo ở Thượng Cổ Linh Quật sao?”
Nam nhân nên quan tâm đến đồ có tác dụng.
Cả ngày nghĩ đến nữ nhân… Thì có gì thú vị chứ?
Võ Bất Tam điên cuồng nuốt nước miếng: “Biết, trừ truyền thừa Trụ Linh Thần ra, chí bảo của hắn vẫn còn đó.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Lúc trước ta gặp được mấy người trong Linh Quật tự xưng là Thượng Cổ Linh Tộc, có quan hệ với các ngươi không?”
Võ Bất Tam nói: "Bọn hắn cũng xứng xưng là Thượng Cổ Linh Tộc sao, một đám lừa người lấy tiếng thôi.”
“Thượng Cổ Linh Tộc chỉ còn lại mười người chúng ta, có điều rất nhanh, công tử cũng sẽ là người của Thượng Cổ Linh Tộc.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi có ý gì?”
Một bên, Bạch Thế Kính vội vàng nói rõ lí do: “Công tử không nên hiểu lầm, ý của Bất Tam là chẳng mấy chốc công tử sẽ đạt được truyền thừa mạnh nhất của Thượng Cổ Linh Tộc.”