Chương 1467: Ta sẽ đánh bại ngươi 3
Lúc này.
Tu sĩ vào thành dồn dập ghé mắt nhìn nhóm người Diệp Trường Sinh, chủ yếu là bốn người Hi Khinh La đẹp như tiên nữ.
Tuyệt thế giai nhân như này cũng khó gặp được, hôm nay lại đồng thời có bốn người xuất hiện, đó chính là phúc lợi của bọn hắn.
Hi Khinh La nhận ra được ánh mắt nóng rực của mọi người: “Đi thôi, vào thành.”
Nàng cũng không tức giận trước ánh mắt của mọi người, dù sao ai cũng có lòng yêu thích cái đẹp, ai bảo các nàng trời sinh lệ chất chứ?
Cửa thành.
Trong tay ngọc của Hi Khinh La xuất hiện lệnh bài, thị vệ thấy lệnh bài cũng tất cung tất kính: “Mời cung phụng đại nhân.”
Nghe được giọng nói của thị vệ, ánh mắt mọi người trong thành đồng loạt rơi vào trên người Hi Khinh La, chẳng lẽ nàng là cung phụng của học viện Vũ Trụ Cửu Tinh?
Tuổi còn trẻ đã là cung phụng chí cao vô thượng, đó căn bản là tồn tại bọn họ mãi mãi không chạm đến.
Mọi người đoán được thân phận của Hi Khinh La, mắt sáng lên rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, thiếu niên kia là người phương nào?
Tuổi tác cũng ngang ngửa cung phụng đại nhân, hẳn là có địa vị rất cao ở học viện Vũ Trụ Cửu Tinh.
Sau khi vào thành.
Diệp Trường Sinh ngừng lại, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, cách bố trí của thành này giống như đã từng quen biết.
Một cảm giác quen thuộc hiện lên.
“Hi cô nương, Thành chủ của thành Đạo Thống là ai?”
Hi Khinh La nói: “Thành Đạo Thống không có Thành chủ, Viện trưởng học viện Cửu Tinh Vũ Trụ quản lý thành này, vì sao đột nhiên lại hỏi như vậy?”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Vậy Viện trưởng học viện Cửu Tinh Vũ Trụ là ai?”
Hi Khinh La lạnh nhạt nói: “Cổ Thiên Khải, một vị tu sĩ rất mạnh mẽ.”
Cổ Thiên Khải?
Diệp Trường Sinh có chút thất vọng, chẳng lẽ tất cả chỉ là trùng hợp: “Không sao, tiếp tục dẫn đường.”
Hi Khinh La nghi ngờ nhìn Diệp Trường Sinh: “Sao ta thấy ngươi cứ là là, nhưng không tò mò về thân phận của ta sao.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không, ta không có hứng thú gì với thân phận của ngươi.”
Hi Khinh La hoa dung thất sắc: “Ngươi trâu bò.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu cười nói: “Thân phận của ngươi trâu nhưng ta cũng trâu, cho nên ngươi có thân phận gì thì rất quan trọng sao? Ta chỉ nhìn kết quả cuối cùng.”
“Đi Vũ Trụ Đạo Thống Phủ chờ sau khi khảo thí kết thúc, ta còn có chuyện muốn làm!”
Từ đầu đến cuối hắn đều cảm thấy tất cả trước mắt không phải trùng hợp, muốn tìm người dù không có ở trong thành nhưng cũng đã từng tới nơi này.
Bởi vì khắp nơi trong thành đều là dấu vết của nàng.
Trong khi tiến lên.
Ba bóng người từ trên cao bay xuống cản trước mặt mọi người: “Diệp Trường Sinh, ngươi lại dám bước vào Cửu Tinh Vũ Trụ, giao căn cơ hố đen vũ trụ ra.”
Hi Khinh La nhìn ba người trước mắt: "Lăn, ta coi như các ngươi chưa từng tới.”
Một người cười lạnh nói: “Diệp Trường Sinh, khó trách ngươi dám đến Cửu Tinh Vũ Trụ, thì ra có nữ nhân cho ngươi chỗ dựa.”
“Không nghĩ tới Diệp Trường Sinh vang danh vũ trụ thì ra là kẻ ăn bám!”
Diệp Trường Sinh nói: “Dạ dày ta không tốt, không thích hợp ăn bám!”
“Các ngươi quá mệt mỏi rồi, muốn ăn bám mà không có điều kiện, thật sự quá thảm rồi.”
Nam tử: “…”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Hi Khinh La: “Đây là sắp xếp rõ ràng mà ngươi nói?”
Vẻ mặt Hi Khinh La lạnh như sương, bóng hình xinh đẹp lóe lên, lướt về phía ba người: “Ta vốn không muốn động thủ nhưng các ngươi lại muốn tìm cái chết.”
“Chưa từng thấy qua người ngu xuẩn như các ngươi.”
̀m.
̀m.
Tiếng nổ mạnh vang lên, ba người hóa thành sương máu, bóng hình xinh đẹp của Hi Khinh La dừng lại, ông tay áo tung bay xua tan đi sương máu.
“Có thể động võ trong thành Đạo Thống nhưng mặc kệ vật gì bị hư hao đều phải trở về như ban đầu, bằng không thì hắn chắc chắn phải chết.”
Diệp Trường Sinh nói: "Người nào quyết định quy củ này?”
Hi Khinh La nói: “Tiên tổ của Vũ Trụ Đạo Thống – Đạm Đài Tú, thực lực người này vô cùng kinh khủng, hoàn toàn có thể đi tới Đại Thiên Vũ Trụ nhưng nàng lại ở lại thành Đạo Thống chờ đợi mấy vạn năm.”
Diệp Trường Sinh lộ vẻ vui mừng: “Quả nhiên là nàng.”
Tại sao trước đó hắn không nghĩ đến Đạm Đài Tú là người của Vũ Trụ Đạo Thống Phủ chứ.
Hi Khinh La quá sợ hãi: “Ngươi đừng nói cho ta là ngươi biết tiên tổ của Vũ Trụ Đạo Thống Phủ.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Ngượng ngùng, thật đúng là ta quen biết.”
Đạm Đài Tú, là ngươi sao?
Khi tiến vào thành Đạo Thống, Diệp Trường Sinh đã nghĩ tới Đạm Đài Tú, bởi vì cách bố trí của thành này giống thành Vạn Thần ngày xưa y như đúc.
Nhắc đến thì hắn mới nhớ mình vẫn là Thiếu soái Diệt Thần Quân.
Thật hoài niệm tháng ngày khi đó.
Hiện tại chỉ còn Tàng Thất và Tiêu Tùy Phong ở bên cạnh hắn, ba người Hiên Viên Đông Quân, Tư Không Lạc Tuyết, Diễm Linh Cơ đã trở về gia tộc của mình.
Mỗi người đều có lựa chọn của mình, nếu lúc trước ba người các nàng ở lại bên cạnh hắn thì có thể hiện tại cũng sẽ ưu tú giống như Tàng Thất.