Chương 1468: Là ngươi sao?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1468: Là ngươi sao?

Diệp Trường Sinh nhìn về phía Hi Khinh La: “Đạm Đài Tú còn ở trong thành này không?”

Hi Khinh La lắc đầu: “Cái này thì ta không biết, Đạm Đài Tú là người đứng đầu Cửu Tinh Vũ Trụ, chình vì sự tồn tại của nàng nên không ai dám động đến Cửu Tinh Vũ Trụ.”

“Cho dù nàng không ở trong thành thì còn có Vũ Trụ Đạo Thống Phủ, cũng không ai dám càn rỡ.”

Nói đến đây, nàng ngừng một chút rồi tiếp tục: “Ta rất tò mò, sao ngươi lại biết Đạm Đài Tú?”

Diệp Trường Sinh lãnh đạm nói: “Người ưu tú giống ta biết rất nhiều người, chẳng lẽ không phải rất bình thường sao?”

“Tổ gia gia ngươi chính là minh chứng tốt nhất, ai có thể nghĩ tới ta lại quen biết lão tổ phủ Hi Thần của Đại Thiên Vũ Trụ?”

Hi Khinh La: “…”

Diệp Trường Sinh dời bước tiến lên, nếu Đạm Đài Tú là tiên tổ của Vũ Trụ Đạo Thống Phủ, vậy trước khi hoàn thành khảo thí thì thuận đường tìm người một chút.

Hi Khinh La bước liên tục, xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Ngươi không tò mò thân phận của những người kia sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Người đều đã chết, cần biết thân phận của bọn họ làm gì?”

Hi Khinh La lại nói: “Có thể bọn hắn sẽ còn phái người tới, ngươi không muốn biết đó là thế lực gì sao?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không muốn, ta có ngươi bên cạnh thì có gì phải sợ.”

Nói đến đây, hắn tạm ngừng rồi tiếp tục nói: “Hi cô nương, lát nữa đến Đạo Thống Phủ, chúng ta đi khảo thí, còn ngươi đi diệt thế lực sau lưng của ba người kia!”

“Không có vấn đề gì chứ?”

Hi Khinh La run lên, sắc mặt biến hóa: “Diệt tông?”

Có gì khó khăn sao?

Nếu khó thì nói với ta.

Diệp Trường Sinh nhìn về phía Hi Khinh La, chậm rãi mở miệng nói.

Hi Khinh La híp mắt lại: “Trực tiếp diệt tông có phải hơi tàn nhẫn không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta vẫn luôn như vậy, không ra tay thì thôi, ra tay sẽ diệt tông. Bằng không thì hôm nay ngươi giết hai người, ngày mai hắn lại phái hai người khác đến, rất phiền.”

“Diệt tông, trừ hậu hoạn mãi mãi.”

Hi Khinh La còn muốn nói tiếp gì đó lại phát hiện Diệp Trường Sinh đã đi rất xa, thầm nghĩ, từ lúc nào mình đã thành cánh tay đắc lực của Diệp Trường Sinh rồi?

Vì một bí thuật, như vậy có xứng đáng không?

Sau khi suy nghĩ thì nàng vẫn đuổi theo, nếu có thể đạt được một bí thuật mạnh mẽ thì ít nhất thực lực của nàng sẽ tăng lên gấp đôi.

“Đằng trước là Vũ Trụ Đạo Thống Phủ, ngươi đi khảo thí đi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Một thế lực có thể dừng chân tại Cửu Tinh Vũ Trụ thì chắc chắn có nội tình, nếu một mình ngươi gặp vấn đề thì phải nói cho ta biết.”

“Ngươi rơi vào nguy hiểm thì sao ta có thể đi gặp Hi Huyền.”

Hi Khinh La liếc mắt nhìn Diệp Trường Sinh: “Xem thường ai đây?”

Dứt lời, thân ảnh nàng lóe lên, tan biến trên thành Đạo Thống, tàn ảnh qua trong nháy mắt.

Rất nhanh.

Nhóm năm người Diệp Trường Sinh đi tới trước cửa Đạo Thống phủ, một lão giả ngăn bọn hắn lại: “Trong các vị ai là Diệp Trường Sinh, mời đi theo lão hủ vào phủ!”

Ba người Hắc Doanh Doanh run lên, tầm mắt đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, người sau nhìn về phía lão giả: “Dẫn đường đi!”

Lão giả trầm giọng nói: “Diệp công tử có thể vào phủ, những người khác chờ ở đây.”

Diệp Trường Sinh nói: “Chúng ta cùng đi, ngươi hiểu rõ ý ta chứ?”

Lão giả lộ vẻ khó xử, không biết lựa chọn ra sao, hắn nhận được mệnh lệnh là dẫn một mình Diệp Trường Sinh vào phủ.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên bên tai lão giả: “Để các nàng vào phủ đi!”

Lão giả như trút được gánh nặng, khom người vái chào: “Diệp công tử, mời.”

Trong khi tiến lên, lão giả cảm thấy tràn ngập nghi hoặc, tò mò không biết Diệp Trường Sinh có thân phận gì mà có thể để Phủ chủ bọn hắn tự mình triệu kiến.

Phủ chủ bọn hắn chưa từng xuất hiện ngàn năm nay.

Vũ Trụ Đạo Thống Phủ cũng không khác gì phủ đệ bình thường khác, khác biệt duy nhất chính là lớn.

Lão giả ngự không mà đi, sau một nén nhang đã xuất hiện dưới đình cổ, lão giả khom người vái chào, tất cung tất kính: “Phủ chủ, đã dẫn người đến.”

“Ngươi lui ra đi!” Một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến.

Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, tầm mắt rơi vào bóng dáng xinh đẹp dưới đình cổ: “Là ngươi sao?”

Nử tử dưới đình cổ quay lại nhìn Diệp Trường Sinh, người sau lộ vẻ thất vọng, nữ tử trước mắt cũng không phải là Đạm Đài Tú.

Nữ tử nói: “Dường như Diệp công tử rất thất vọng khi nhìn thấy ta.”

Diệp Trường Sinh đi thẳng vào vấn đề: “Đám hỏi tiên tổ Đạm Đài Tú của các ngươi ở nơi nào?”

Nữ tử hơi đưa tay ra hiệu Diệp Trường Sinh ngồi xuống trong cổ đình: “Tiên tổ đã rời khỏi Cửu Tinh Vũ Trụ.”

Đạm Đài Tú rời đi?

Diệp Trường Sinh nói: “Có biết Đạm Đài Tú đi đâu không, còn nữa, các hạ tìm ta tới đây là có chuyện gì?”

Nữ tử cầm tách trà châm trà cho Diệp Trường Sinh: “Tiên tổ để lại thánh dụ, nếu Diệp công tử đến thành Đạo Thống thì tiểu nữ nhất định phải dốc hết toàn lực bảo vệ an nguy cho công tử.”

“Diệp công tử tới đây có phải tham gia đại hội Đạo Thống năm sau không?”