Chương 1469: Là ngươi sao? 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1469: Là ngươi sao? 2

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đúng vậy.”

Nữ tử tiện tay vung lên, năm Đạo Thống lệnh bay đến trước mặt Diệp Trường Sinh: “Lệnh này xem như lễ gặp mặt, mong công tử vui vẻ nhận.”

Diệp Trường Sinh thu hồi Đạo Thống lệnh: “Đa tạ, không biết nên xưng hô với cô nương thế nào?”

Nữ tử lãnh đạm nói: “Đạm Đài Huyền Nguyệt.”

Diệp Trường Sinh nói: “Huyền Nguyệt cô nương, tiên tổ các ngươi tới Đại Thiên Vũ Trụ rồi sao?”

Đạm Đài Huyền Nguyệt lắc đầu: “Không phải, không ai biết tiên tổ tới nơi nào, khi rời đi tiên tổ đã từng để lại một câu nói, khi công tử gặp nguy hiểm nhất, tiên tổ sẽ xuất hiện.”

Nghe tiếng.

Diệp Trường Sinh có chút cảm động, bắt đầu từ thành Vạn Thần, Đạm Đài Tú đã không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ hắn.

Bây giờ hắn đã trưởng thành, Đạm Đài Tú còn lo lắng cho mình.

Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: “Lúc Diệp công tử tới thành Đạo Thống đã dẫn tới sự chú ý của các thế lực, còn một năm nữa mới đến đại hội, không biết công tử có tính toán gì chưa?”

“Nếu không có chỗ thích hợp thì hãy ở lại Đạo Thống phủ để tránh thêm chuyện.”

Diệp Trường Sinh khoát tay áo, lạnh nhạt nói: “Không cần, lấy được Đạo Thống lệnh rồi thì chúng ta chuẩn bị tới học viện Cửu Tinh Vũ Trụ.”

Đạm Đài Huyền Nguyệt ý vị thâm trường nhìn Diệp Trường Sinh: “Học viện Cửu Tinh Vũ Trụ cũng không tệ, võ đạo hội sẽ có trợ giúp với công tử.”

Diệp Trường Sinh chậm rãi đững dậy: “Huyền Nguyệt cô nương, cáo từ.”

Đạm Đài Huyền Nguyệt khẽ vung ống tay áo, đứng đậy nhìn Diệp Trường Sinh ra khỏi đình cổ: “Diệp công tử, linh giới này là tiên tổ để lại cho ngươi, ngươi hãy mang đi đi!”

Bịch.

Một linh giới bay tới, Diệp Trường Sinh đưa tay cầm linh giới trong lòng bàn tay, đứng dậy đi ra ngoài Đạo Thống phủ.

Trong khi tiến lên, hắn nhìn ba nàng: “Các ngươi không không tò mò Đạm Đài Tú là ai, có quan hệ gì với ta sao?”

Thái Sơ nói: “Quan trọng sao?”

An Lạc Nhi phụ họa: “Không quan tâm, chỉ cần tướng công ở bên cạnh chúng ta là được.”

Hắc Doanh Doanh: “…”

Diệp Trường Sinh phát hiện hắn suy nghĩ nhiều rồi.

Vốn hắn còn lo lắng ba nàng sẽ chất vấn chuyện liên quan đến Đạm Đài Tú, không nghĩ tới người ta căn bản không quan tâm.

Sau khi rời khỏi Đạo Thống phủ, Diệp Trường Sinh bay lên trời, xuất hiện trên không thành Đạo Thống, ba nàng và Diệp Thập Vạn xuất hiện bên cạnh hắn.

Hắc Doanh Doanh nói: “Chúng ta không đi học viện Cửu Tinh Vũ Trụ sao?”

Không vội.

Hi cô nương đi diệt tông.

Chúng ta đi xem náo nhiệt.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong.

Rất nhanh, sương máu nồng đậm tràn ngập trong không trung, vạn mây giống như được nhuộm đỏ.

Trên một đảo nổi, Diệp Trường Sinh phát hiện bóng dáng xinh đẹp của Hi Khinh La: “Nữ nhân có thể nha, vẫn có chút thủ đoạn.”

Tu vi của Hi Khinh La có thể là Thiên Mệnh, quét ngang tất cả Vũ Trụ Cửu Tinh, từng tiếng nổ mạnh truyền ra, hài cốt chúng tu sĩ trước mắt đã không còn.

Diệp Trường Sinh xuất hiện bên người Hi Khinh La: “Không nghĩ tới Hi cô nương ra tay cũng tâm ngoan thủ lạt như thế.”

Hi Khinh La quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Ngươi không đi Vũ Trụ Đạo Thống Phủ sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Xong rồi.”

Hi Khinh La cả kinh nói: “Nhanh như vậy?”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Ngươi chưa từng thấy qua sao?”

Nói đến đây, hắn dõi mắt trông về phía xa, nhìn cung điện phía trước: “Ngươi như này là không được rồi, diệt tông như ngươi sẽ rất mệt mỏi.”

“Đến, ta làm mẫu cho ngươi.”

Xùy.

Một kiếm diệt thương khung, một đường mở trời chém xuống.

Cung điện bị chia làm hai, trong nháy mắt hóa thành đống phế tích.

Bụi mù cuồn cuộn bay lên, từng hơi thở vọt tới phía hắn.

Hi Khinh La biến sắc: “Một kiếm đã phả hủy? Ngươi dùng thần thông kiếm đạo gì mà mạnh mẽ như thế, giống như kéo toàn bộ linh khí vũ trụ này ra.”

Diệp Trường Sinh nói: “Thần thông kiếm đạo này là – Tạo hóa!”

Hi Khinh La nói: “Tên càng đẹp thì càng hung tàn, một kiếm hạ xuống, không biết có nhiều người chết hay không.”

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Từng bóng người tung bay rơi xuống, bọn hắn đầy bụi đất nhìn qua chật vật không chịu nổi, lão giả dẫn đầu muốn rách cả mí mắt, hằm hằm nhìn mọi người trước mắt.

“Các hạ là ai, vì sao lại ra tay với Đoạn Thiên Môn?”

“Tên ta Hi Khinh La.” Nàng lạnh nhạt nói xong, dời bước đi tới phía lão giả.

Sắc mặt lão giả áo đen thay đổi, trong mắt toàn là hoảng hốt: “Cung phụng đại nhân, lão hủ không biết Đoạt Thiên Môn đắc tội đại nhân ở chỗ nào?”

“Nói đi, ai để các ngươi rat ay với Diệp Trường Sinh?”

Khuôn mặt lão giả áo bào đen trầm như nước, cảm thấy hối tiếc không thôi. Trước đây có người tới Đoạt Thiên Môn để bọn hắn đánh giết Diệp Trường Sinh, ban đầu hắn đã từ chối nhưng đối phương lại cho tài nguyên khiến hắn không cách nào từ chối được nữa.

Thật sự biết vậy đã chẳng làm, ai có thể nghĩ tới diệt Diệp Trường Sinh sẽ dẫn tới họa diệt môn.

Lão giả áo đen vội vàng nói: “Cung phụng đại nhân, chúng ta thật sự không biết thân phận người kia.”