Chương 1471: Tên rất có ý nghĩa
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, trong học viện Cửu Tinh Vũ Trụ có năm nơi cần phải đánh dấu là Tàng Thư Các, cấm địa, Thần Binh Các, Địa Hạ Thần Mộ và Văn Đạo Thất.]
Diệp Trường Sinh giật mình, một nơi mà có thể đánh dấu đến năm lần, còn có chuyện tốt như vậy sao?
Có đúng không vậy?
Cảm giác quá không chân thật.
Hệ thống muốn lừa hắn à?
Hơn nữa còn là loại hố vào chỗ chết kia.
Phòng cháy, phòng trộm, phòng hệ thống.
Câu nói này không sai chút nào.
Rốt cuộc có đánh dấu không?
Đúng lúc này.
Hi Khinh La đột nhiên trầm giọng nói: “Diệp công tử, học viện Cửu Tinh Vũ Trụ là một tòa học viện cổ xưa, có thể được học tập ở đây là sự trợ giúp rất lớn với việc ngươi tham gia Vũ Trụ Đạo Thống.”
Nói đến đây, nàng ngừng một lát rồi tiếp tục: “Tính cách Cổ Viện trưởng tương đối cổ quái, các ngươi hãy chú ý một chút.”
Diệp Trường Sinh nói: “Hi cô nương, trong vũ trụ còn có học viện lợi hại hơn không? Ví dụ như Đại Thiên Vũ Trụ?”
Hi Khinh La nói: “Không nhiều lắm, nếu học viện này được đặt ở Đại Thiên Vũ Trụ cũng có thể xếp trong mười vị trí đầu.”
“Đương nhiên ở Cửu Tinh Vũ Trụ, nơi này chính là học phủ cao nhất, là nơi vô số tu sĩ tha thiết ước mơ.”
“Một đường tới đây ngươi cũng thấy rồi đấy, cấp bậc tu sĩ nơi này đều không thấp.”
Diệp Trường Sinh nói: “Cấp bậc không thấp nhưng cường giả thật sự cũng không được mấy người, có thể do ta quá mạnh.”
Hi Khinh La hơi giật mình: “Diệp công tử, ngươi vẫn nên chớ nói chuyện.”
Giờ khắc này.
Diệp Trường Sinh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tâm thần khẽ động, Tàng Thất từ Thần Cung đi ra xuất hiện bên cạnh mọi người.
Hi Khinh La phát hiện Tàng Thất xuất hiện: “Diệp công tử, ngươi làm gì vậy?”
Diệp Trường Sinh lãnh đạm nói: “Hi cô nương đừng hiểu lầm, chỉ muốn thêm một người học tập ở học viện.”
Hi Khinh La gật đầu không nói gì nữa, đoàn người nhanh chóng đến cung điện bên ngoài của Viện trưởng, ven đường gặp được không ít đệ tử trong học viện.
Mọi người đều tràn ngập tò mò với nhóm Diệp Trường Sinh, trước mắt cũng không phải thời điểm học viện tuyển nhận đệ tử mới, những người này có thể xuất hiện trong học viện thì chắc chắn bối cảnh không đơn giản.
Bịch.
Một bóng người xuất hiện trong không gian, đi đến trước mặt nhóm người Hi Khinh La, nam tử tiên phong đạo cốt mặc bộ vải bố màu xanh, nhìn qua có chút lôi thôi.
Phóng đãng không bị trói buộc, không câu nệ tiểu tiết.
“Cổ Thiên Khải gặp qua Hi cung phụng.”
Hi Khinh La vội vàng nói: “Cổ Viện trưởng không cần khách khí như thế, lần này ta dẫn bằng hữu tới đây là muốn bọn hắn học tập ở học viện một khoảng thời gian.”
Tầm mắt Cổ Thiên Khải xẹt qua trên người mọi người: “Toàn là thiếu niên thiên kiêu, không nghĩ tới Hi cung phụng còn có bằng hữu như vậy.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục: “Hi cung phụng, ba thiếu niên này trước đi Văn Đạo Thất nghe giảng bài, còn những người khác đi Địa Hạ Thần Mộ, nơi đó thích hợp với các nàng.”
“Hi cung phụng rất lâu rồi không đến học viện, chúng ta trò chuyện một chút.”
Hi Khinh La gật đầu: “Vậy bọn hắn…”
Cổ Thiên Khải nói: “Hi cung phụng yên tâm, ta đã phái người dẫn bọn hắn đi Văn Đạo Thất và Địa Hạ Thần Mộ.”
Ngay sau đó.
Hai bóng người xuất hiện khom người vái chào với Cổ Thiên Khải, người sau trầm giọng nói: “Bọn hắn là đệ tử Hi cung phụng dẫn tới, dẫn đến Địa Hạ Thần Mộ và Văn Đạo Thất.”
Hai người gật gật đầu, tầm mắt rơi vào trên người mấy người Diệp Trường Sinh, sau đó mọi người đã tách ra.
Ba người Diệp Trường Sinh, Diệp Thập Vạn, Tàng Thất được một lão giả dẫn tới Văn Đạo Thất, ba người An Lạc Nhi, Thái Sơ, Hắc Doanh Doanh được đưa tới Địa Hạ Thần Mộ.
Trong khi tiến lên.
Lão giả mặc áo trắng tự giới thiệu: “Lão phu Vân Thiên Hạc, là phu tử trong học viện Cửu Tinh Vũ Trụ, nếu ba vị được Hi cung phụng dẫn tới thì về sau hãy học tập ở học viện cho tốt, hi vọng năm sau sẽ lấy được thành tích tốt ở đại hội Đạo Thống.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Cảm ơn lời nói tốt lành của Vân tiền bối.”
Vân Thiên Hạc quay đầu nhìn về phía Diệp Thập Vạn: “Thần Ma Tộc có thể có tu sĩ như ngươi, tương lai có thể tái hiện rực rỡ.”
Nói đến đây, ông nhìn Tàng Thất, tiếp tục nói: “Tiểu hòa thượng, rốt cuộc ngươi tu luyện Phật Pháp gì, lão phu phát hiện trên người ngươi có hai loại sức mạnh chính tà.”
“Nếu ngươi không thể cân bằng được hai sức mạnh này thì sẽ vô cùng nguy hiểm.”
Sắc mặt Tàng Thất thay đổi, xác định người trước mắt chính là cao nhân: “Vân tiền bối quả nhiên lợi hại, không biết tiền bối có biện pháp nào để cân bằng không?”
Vân Thiên Hạc cười nói: “Đến Văn Đạo Thất, ở nơi đó, tất cả nghi vấn của các ngươi đều có thể được giải quyết.”
Tàng Thất gật đầu: “Đa tạ tiền bối.”
“Tiểu hòa thượng ngươi có chút thú vị, đây là lệnh bài của lão phu, cầm nó đi, có chuyện gì thì tới Vạn Đạo Phong tìm ta.” Vân Thiên Hạc nói xong, tầm mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Công tử là kiếm tu, thể tu, còn có huyết mạch mà ta không cách nào nhìn thấu, hơn nữa nhân quả trên người công tử còn phức tạp như vậy.”