Chương 1472: Tên rất có ý nghĩa 2
Diệp Trường Sinh nói: “Vân tiền bối, ngươi có thể nhìn ra ta là kiếm tu, thể tu đã rất lợi hại rồi.”
Vân Thiên Hạc cười khổ nói: “Mặc dù như thế nhưng ta vẫn không cách nào nhìn thấu tu vi của ngươi.”
“Không thể không nói, lần này Hi cung phụng đã dẫn vài vị yêu nghiệt đến học viện, tương lai các ngươi trưởng thành sẽ vang danh vũ trụ.”
Nói đến đây, ông ngừng một chút rồi tiếp tục: “Không biết xưng hô với công tử như thế nào?”
“Chỉ là kiếm tu bình thưởng, tên là Diệp Trường Sinh.”
“Vân Thiên Hạ hơi hơi thuận theo, tự lẩm bẩm: “Diệp Trường Sinh, cái tên này thật quen thuộc.”
Rất nhanh.
Bốn người đã ngừng lại trước một tòa cung điện, đạo vận nồng đậm quanh quẩn trên cung điện, chất chứa hơi thở đại đạo đáng sợ.
Vân Thiên Hạc chậm rãi đưa tay: “Nơi này chính là Văn Đạo Thất, đi thôi, ta dẫn các ngươi đi qua.”
Văn Đạo Thất.
Tên rất có ý nghĩa.
Nhìn cung điện trước mắt, khuôn mặt Diệp Trường Sinh trầm như nước, nghĩ đến lời Hi Khinh La nói quả nhiên không giả chút nào.
Học viện này không đơn giản.
Nếu tu luyện ở Văn Đạo Thất này hay lĩnh hội kiếm đạo thì nhất định sẽ làm ít công to.
Vân Thiên Hạc nói: “Nơi này là chỗ học tập của đệ tử thân truyền của học viện Cửu Tinh Vũ Trụ, có phu tử chuyên giảng giải vấn đề tu luyện cho các ngươi, rất toàn diện. Kiếm tu, thể tu, luyện dược, rèn khí, trận pháp, bùa chú đều sẽ được giảng.”
Trong phút chốc, trước mắt bọn họ xuất hiện một nữ tử tuyệt sắc, quần áo trắng hơn tuyết, váy dài bay lượn.
Tú mục giống như thu thủy, da trắng như mỡ đông, toàn thân đều có vầng sáng nhàn nhạt.
“Vân phu tử, ba ngươi bọn họ là…”
Nữ tử trầm giọng hỏi.
Vân Thiên Hạc cười nói: “Ba người bọn họ được Hi cung phụng đưa tới, tu chất và thiên phú không tệ, Viện trưởng để ta đưa bọn hắn đến Văn Đạo Thất tu luyện.”
“Ta đã dẫn người tới cho ngươi, sau này bọn hắn sẽ giao cho Bạch phu tử.”
Tầm mắt Bạch Nhược Tâm nhìn ba người Diệp Trường Sinh, hết sức hài lòng gật đầu: “Không sai, đều là hạt giống tốt.”
“Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi Văn Đạo Thất.”
Ba người Diệp Trường Sinh theo sát phía sau tiến vào Văn Đạo Thất.
Ven đường gặp được để tử học viện, mỗi người đều vô cùng khách khí, nho nhã lễ độ, có vài người tay cầm một cái quạt xếp tràn đầy phong cách.
Được nhận giáo dục truyền thống chính là tốt như vậy, không giống như ba người Diệp Trường Sinh, Tàng Thất, Diệp Thập Vạn hoang dã như vậy.
Ba người tiến vào giảng đường, tầm mắt tất cả mọi người đồng loạt rơi trên người bọn hắn, hết sức hiển nhiên là bị giá trị nhan sắc của ba người hấp dẫn.
Diệp Trường Sinh đẹp đến không thể nghi ngờ.
Diệp Thập Vạn cao lớn uy mãnh, đôi mắt thâm thúy như ngọc lục bảo, cho người ta cảm giác tràn đầy sự bùng nổ.
Loại nam nhân khôi ngô hung hồn này bình thường rất được nữ hài tử yêu thích, rốt cuộc có nguyên nhân gì thì ta cũng không biết, ta cũng không dám hỏi.
Tàng Thất đầu trọc sáng ngời, vô cùng chói mắt, một bộ áo tăng trắng, phía trên quanh quẩn phù văn màu đen.
Nhìn một cái, trong ba người, Tàng Thất có thực lực mạnh nhất, nữ nhân đều thích nam nhân có thực lực.
Cho nên bọn họ đã bắt đầu xì xào bàn tán nghị luận đến tiểu hòa thượng Tàng Thất.
Tàng Thất nhận ra được tầm mắt của nữ đệ tử trước mắt, bất đắc dĩ lắc đầu, giống như đang nói bần tăng không sắc giới.
Hiện tại chỉ muốn phổ độ chúng sinh, nữ nhân sẽ ảnh hưởng tới tốc độ lĩnh ngộ Phật Pháp của bần tăng.
Bạch Nhược Tâm trầm giọng nói: “Ba người họ là đệ tử mới tới, ba người các ngươi tự giới thiệu đi.”
Rất lâu không được đến học viện.
Tự giới thiệu, thế mà mình còn khẩn trương.
Diệp Trường Sinh lãnh đạm nói: “Tên ta Diệp Trường Sinh, kiếm tu.”
Diệp Thập Vạn nói: “Diệp Thập Vạn, chùy tu, cấp Tiên Thiên.”
Tàng Thất nói: “Bần tăng Tàng Thất, phật tu, cấp Quy Khư tầng bảy.”
Sau khi ba người giới thiệu xong xuôi, mọi người lại bắt đầu xôn xao, không thể tin nhìn về phía Diệp Thập Vạn, trên người hắn tản ra hơi thở khiến người ta thấy vô cùng nguy hiểm thế mà lại có thể là cấp Tiên Thiên, thật sự là một quái thai.
Còn rốt cuộc cấp bậc của Diệp Trường Sinh là gì, vì sao bọn hắn căn bản nhìn không thấu?
Ánh mắt Bạch Nhược Tâm lấp lánh, đánh giá Diệp Trường Sinh; “Cấp bậc của ngươi là gì?”
Diệp Trường Sinh suy nghĩ trong chớp mắt: “Cấp bậc của ta không ổn định, lúc cao lúc thấp, không có cách nào nói.”
Bạch Nhược Tâm cau mày lại, nghi ngờ nói: “Không ổn định, tình huống như thế nào, nói ra để phu tử giúp ngươi giải quyết.”
Diệp Trường Sinh nói: “Phu tử, ngươi không giả quyết được đâu, có khi vô dịch, có khi không phải vô địch, nói chung rất kỳ lạ.”
Bạch Nhược Tâm: “…”
“Được rồi, ba người các ngươi tìm chỗ ngồi xuống đi.”
Dưới ánh mắt chúng đệ tử, ba người Diệp Trường Sinh đi xuống bàn cuối rồi ngồi xuống.
Bạch Nhược Tâm lần nữa mở miệng: “Tiếp theo, chúng ta sẽ nói một chút về tác dụng của áo nghĩa võ đạo.”