Chương 1473: Hệ thống, mẹ nhà ngươi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1473: Hệ thống, mẹ nhà ngươi

“Diệp huynh, tác dụng của áo nghĩa võ đạo, nghe thật thâm ảo.”

Tàng Thất thấp giọng nói: “Học viện thật tốt, ta đột nhiên thấy thích nơi này rồi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Nghe giảng cho tốt, chúng ta phải làm đệ tử ngoan.”

Trên đài cao.

Bạch Nhược Tâm bắt đầu giảng giải những ứng dụng liên quan đến áo nghĩa võ đạo, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần nghe giảng.

Ngay cả Tàng Thất và Diệp Thập Vạn cũng vô cùng vô cùng nghiêm túc.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu Văn Đạo Thất không?]

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai, Diệp Trường Sinh run lên, không để ý tới nó.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có đánh dấu Văn Đạo Thất không? Nếu chủ nhân không đánh dấu, vậy coi như từ bỏ cơ hội đánh dấu lần này.]

Diệp Trường Sinh ngắm nhìn bốn phía, chỗ này chỉ là một toàn giảng đường mà thôi, hệ thống muốn hố hắn là chuyện không thể nào.

[Lập tức đánh dấu.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân đã đánh dấu thành công Văn Đạo Thất, thu hoạch được…]

A.

Một tiếng hét chói tai phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng, ngay cả Diệp Trường Sinh cũng không nghe được hệ thống nói gì sau đó.

A.

A.

Ba tiếng hét chói tai liên tiếp truyền ra, nữ phu tử trên đài và hai nữ đệ tử đưa tay che ngực, quay người, tầm mắt xẹt qua trên người mọi người ngồi đây.

Lúc này.

Diệp Trường Sinh nhận ra được tầm mắt của ba nàng, cùng lúc đó, một mùi hương kỳ lạ truyền đến…

Giọng nói của Diệp Thập Vạn và Tàng Thất vang lên bên tai.

Thiếu chủ, đây là có chuyện gì?

Diệp huynh, ngươi quá bỉ ổi, sao bần tăng lại có một bằng hữu tốt như ngươi chứ, thật sự quá bội phục ngươi.

Diệp Trường Sinh nhìn ba tấm vải với màu sắc khác nhau trong tay.

Cả người đều hóa đá.

Hệ thống, mẹ nhà ngươi.

Đây là muốn hố chết người không đền mạng sao?

Hình ảnh chính nhân quân tử của hắn cứ như vậy bị hệ thống hủy hoại đến rối tinh rối mù.

Có sát khí.

Lúc này, bầu không khí trong Văn Đạo Thất trở nên cực kỳ khẩn trương, ba ánh mắt vô cùng sắc bén giống như muốn ngàn đao bằm thây Diệp Trường Sinh.

Những người khác cũng quăng tới ánh mắt bội phục, tiếc hận về phía Diệp Trường Sinh.

Lá gan người trẻ tuổi kia quá lớn.

Đắc tội đồng thời phu tử và hai vị sư tỷ, chắc chắn hắn không thể lăn lội nổi trong học viện.

Có thể còn sống rời khỏi Văn Đạo Thất hay không thì còn là một ẩn số.

“Tất cả mọi người rời khỏi Văn Đạo Thất, lập tức!” Giọng nói lạnh lẽo truyền ra, không khí trong nháy mắt bị đóng băng.

Chúng đệ tử vội vàng đứng lên, chen chúc mà đi, bọn hắn biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, sợ sẽ bị tai bay vạ gió.

Trong chốc lát.

Trong Văn Đạo Thất lớn như vậy chỉ còn lại ba người Diệp Trường Sinh, Diệp Thập Vạn, Tàng Thất.

Không khí giống như dừng lại.

Nữ phu tử nhìn về phía hai người Diệp Thập Vạn, lạnh lẽo nói: “Hai người các ngươi không có ý định rời đi?”

Diệp Thập Vạn quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, làm sao bây giờ?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Thập Vạn, hòa thượng, hai người các ngươi đi ra ngoài trước, ta xử lý ít chuyện.”

Tàng Thất nói: “Diệp huynh, bần tăng không đi, ba người các nàng bắt nạt một mình ngươi, bần tăng sợ ngươi không chống đỡ được.”

Diệp Trường Sinh nói: “Không có việc gì, ta có thể làm, làm ba người các nàng tiến lên.”

Tàng Thất còn muốn nói tiếp gì đó nhưng đã bị Diệp Thập Vạn kéo ra ngoài: “Hòa thượng, có mắt nhìn một chút được không?”

“Hiểu rõ, hiểu rõ.” Tàng Thất như tỉnh khỏi mộng, chợt nhận ra: “Bần tăng lại ngu muội.”

“Thật hâm mộ Diệp huynh.”

Sau khi hai người rời đi, ba nữ đi về phía Diệp Trường Sinh.

Cổ Trích Tinh nói: “Phu tử, xử lý tên vô sỉ này thế nào?”

Tư Yên Ngữ phụ họa nói: “Phu tử, đánh chết hắn, bằng không thì ta khó tiêu mối hận trong lòng, nếu để hắn còn sống rời khỏi Văn Đạo Thất, trong sạch của chúng ta sẽ bị hủy.”

Nghe được lời này, Diệp Trường Sinh xấu hổ cười một tiếng: “Cái kia… Ta muốn nói là ngoài ý muốn, các ngươi có tin không?”

Bạch Nhược Tâm lạnh lẽo nói: “Diệp Trường Sinh, lá gan ngươi thật lớn, lại dáng ngang nhiên làm chuyện quá đáng như thế.”

“Ngươi tự phế tu vi, đừng để ta đưa ngươi đến Chấp Pháp Đường.”

Lần này bị hệ thống lừa thảm rồi.

Không hiểu sao lại trộm đi đồ lót của người khác, chính hắn cũng cảm thấy rất quá đáng.

Nhất thế anh danh của hắn cứ như vậy bị hệ thống làm hỏng.

Việc đã đến nước này, nếu hắn nói rõ lí do mình là người đứng đắn thì người nào sẽ mẹ nọ tin tưởng chứ?

Có người đứng đắn làm ra chuyện như vậy sao?

“Bạch phu tử, ta trả lại đồ cho các ngươi trước, coi chừng bị lạnh.”

Bạch Nhược Tâm: “…”

Đánh chết hắn.

Dứt lời, ba nàng đồng thời rat ay với Diệp Trường Sinh, công kích mạnh mẽ như muốn Văn Đạo Thất nổ tung.

“Bạch phu tử, chẳng qua ta lo lắng các ngươi sẽ cảm lạnh, thật không có ý gì khác.” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói xong, thân ảnh đứng thẳng tắp, mặc kệ ba người đánh tới.

Cho dù đánh ba thì hắn cũng không có chút áp lực nào.