Chương 1474: Hệ thống, mẹ nhà ngươi 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1474: Hệ thống, mẹ nhà ngươi 2

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ mạnh mẽ truyền ra, thân ảnh ba nàng bay ra ngoài, cưỡng ép ổn định thân ảnh, chợt giật mình.

Trong mắt các nàng hiện lên sự chấn động, rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng các nàng tấn công Diệp Trường Sinh, nhưng vì sao các nàng lại bị đánh bay ra ngoài, quả thực không thể tưởng tượng được.

Diệp Trường Sinh nói: “Bạch phu tử, lúc trước ta đã nói qua cấp bậc của mình không ổn định, có đôi khi vô địch.”

“Đã trả lại đồ cho các ngươi, thứ không phụng bồi.”

Đây là lần đầu tiên Diệp Trường Sinh chật vật chạy trốn như thế, đoán chứng sẽ không thể lăn lộn nổi trong học viện Cửu Tinh Vũ Trụ.

Đều do hệ thống gây họa.

Cho dù ngươi cho đánh dấu vùng đất hoang cũng được, hết lần này tới lần khác khiến hắn rước lấy phiền toái.

Dáng dấp mình đẹp trai, lại mạnh mẽ như vậy, ba người Bạch phu tử các nàng có thể muốn quấn lấy hắn hay không?

Ai.

Muốn đi học thật tốt mà cũng khó khăn như vậy sao?

Muốn khiêm tốn một chút mà cũng không thể cho hắn cơ hội sao?

Hai người Tàng Thất thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện, sắc mặt hai người đều thay đồi: “Diệp huynh, tốc độ này hơi nhanh nha.”

Diệp Thập Vạn nói: “Thiếu chủ làm cái gì cũng nhanh.”

Diệp Trường Sinh đi đến bên cạnh hai người: “Tranh thủ thời gian rút lui.”

Đúng lúc này, sau lưng bọn hắn truyền đến một giọng nói bén nhọn: “Diệp Trường Sinh, ta muốn giết ngươi.”

“Diệp Trường Sinh, ta muốn giết ngươi.”

Giọng nói vang vọng khoảng không, quanh quẩn ở vùng trời học viện Cửu Tinh Vũ Trụ khiến tiên hạc chấn kinh bay lên như diều gặp gió, sóng khí mạnh mẽ bắn ra, nước hồ ngược dòng, vạn mây tiêu tán.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ học viện Cửu Tinh Vũ Trụ rơi vào trong khiếp sợ.

Chúng phu tử nghe được giọng nói này thuộc về Bạch Nhược Tâm, nhưng vì sao nàng lại muốn chém giết Diệp Trường Sinh?

Chúng đệ tử không rõ lý do, dồn dập xì xào bàn tán, bắt đầu nói đến chuyện Diệp Trường Sinh dám trêu chọc Bạch phu tử, thật là to gan.

Viện Trưởng Lâu.

Bóng dáng Cổ Thiên Khải và Hi Khinh La xuất hiện, đứng ở trước lầu các: “Hắn đã làm gì rồi?”

Hi Khinh La có dự cảm bất thường.

Không phải đã nói là khiêm tốn sao?

Nhanh như vậy đã gây chuyện, ta tin ngươi cái quỷ.

Bịch.

Bịch.

Ba bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, không phải ai khác, chính là Bạch Nhược Tâm, Cổ Trích Tinh và Tư Yên Ngữ.

Cổ Thiên Khải thấy ba người đến đây, sắc mặt trầm xuống: “Bạch phu tử, xảy ra chuyện gì?”

Bạch Nhược Tâm nói: “Xin Viện trưởng mộ đại trận hộ viện, tuyệt đối không thể để tên đăng đồ tử Diệp Trường Sinh chạy trốn.”

“Kẻ này lại dám khinh nhờn ba người chúng ta trong Văn Đạo Thất!”

Khinh nhờn?

Lá gan tiểu tử này đủ lớn.

Quả thực là người thần tức giận.

Tầm mắt Cổ Thiên Khải rơi vào trên người Cổ Trích Tinh: “Trích Tinh, Diệp Trường Sinh làm gì ngươi?”

Hai má Cổ Trích Tinh ửng hồng, trong lúc nhất thời khó mà mở miệng: “Tổ gia gia, Diệp Trường Sinh hủy đi trong sạch của Trích Tinh.”

Cổ Thiên Khải nói: “Hi cung phụng, rốt cuộc Diệp Trường Sinh đã làm ra chuyện gì? Lần này chỉ sợ Hi cung phụng nhìn lầm, hành vi kẻ này phóng đãng, phẩm hạnh không đoan chính, quyết không thể giữ hắn ở lại.”

Hi Khinh La nhìn ba nàng: “Ta sẽ đi hỏi thăm việc này, nhất định cho Bạch phu tử và Cổ cô nương một câu trả lời hài lòng nhất.”

Trong ấn tượng của nàng, Diệp Trường Sinh không phải kẻ háo sắc, nếu hắn thật sự háo sắc thì căn bản không thiếu nữ nhân bên người.

Chỉ cần trình độ mạnh mẽ của hắn thôi thì bao nhiêu nữ nhân đã chủ động mong muốn ôm ấp yêu thương hắn rồi.

Việc này vô cùng kỳ quặc.

“Diệp Trường Sinh hiện ở nơi nào?”

Giọng nói Bạch Nhược Tâm lạnh như băng: “Chạy, trốn cho kỹ vào.”

Hi Khinh La nhìn Cổ Thiên Khải: “Ta đi tìm, Viện trưởng chờ câu trả lời chắc chắn của ta.”

Cổ Thiên Khải lắc đầu: “Đi thôi, chúng ta cùng đi, sự tình xảy ra ở học viện, ta nhất định phải ra mặt mới được.”

Nói đến đây, hắn quay đầu, tầm mắt rơi vào trên người Bạch Nhược Tâm: “Việc này dừng ở đây, chớ lan truyền ra ngoài.”

“Nếu học viện đều biết, về sau các ngươi còn định làm người như thế nào?”

“Những việc khác giao cho ta, những đệ tử biết việc này, ta sẽ để bọn hắn giữ kín miệng như bưng.”

Bạch Nhược Tâm nhìn hai người Hi Khinh La rời đi, vẻ mặt lạnh như sương: “Đi, chúng ta đi tìm, nếu phát hiện Diệp Trường Sinh… Thiến hắn.”

Cổ Trích Tinh và Tư Yên Ngữ hoa dung thất sắc, trực tiếp cắt đi có phải hơi tàn nhẫn không?

Về sau Diệp Trường Sinh còn làm người như thế nào?

Thật ra không biết.

Đã từng có tên thái giám Võ Đế đã trấn áp vạn cổ, quét ngang chư thiên.

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Thân ảnh ba người biến mất tại chỗ, các nàng hiểu rõ học viện như lòng bàn tay, Diệp Trường Sinh trốn không thoát khỏi lòng bàn tay các nàng.

Giờ khắc này, ba người Diệp Trường Sinh xuất hiện bên hồ, sóng nước lấp loáng phản chiếu núi cao ở xa, phong cảnh rất đẹp.

“Diệp huynh, chúng ta đến đây làm gì, ngươi có thể nói cho chúng ta biết rốt cuộc bên trong Văn Đạo Thất đã xảy ra chuyện gì hay không?”