Chương 1475: Ta từ chối
Tàng Thất vô cùng tò mò.
“Không xảy ra chuyện gì.” Diệp Trường Sinh nhìn mặt hồ trước mắt: “Bạch phu tử có thể đang hiểu lầm ta.”
Tàng Thất cười trên nỗi đau của người khác: “Diệp huynh, thần thông vừa rồi của ngươi gọi là gì mà lại có thể cách không thủ vật, hay là hầu tử trộm đào trong truyền thuyết?”
Diệp Trường Sinh: “…”
Hòa thượng, ngươi không thuần khiết.
“Diệp huynh, ngươi hiểu lầm ta.” Vẻ mặt Tàng Thất ủy khuất: “Thời đại này càng ngày càng ít người thuần túy giống như bần tăng.”
“Trên sách đã viết như thế, Diệp huynh còn không muốn thừa nhận.”
“Hòa thượng, về sau ngươi vẫn nên xem ít sách thôi, sẽ có lợi cho ngươi!”
“Diệp huynh, thư trung tự hữu hoàng kim ốc, thư trung tự hữu Nhan Như Ngọc, trong khoảng thời gian này bần tăng lại nghiên cứu một tác phẩm trứ danh của Phạm Thần, được lợi ích không nhỏ.”
Tàng Thất trầm giọng nói ra.
Diệp Trường Sinh nhìn Tàng Thất, giống như đang nói, tác giả rác rưởi, dạy hư học sinh.
Làm sao bây giờ.
Đau đầu.
Đứng bên hồ lâu như vậy mà hắn cũng chưa nghĩ ra cách nào để hóa giải hiểu lầm với nhóm người Bạch Nhược Tâm.
Nữ nhân như hổ, nổi giận luôn khủng bố như vậy.
Có thể xé hắn đi.
Bịch.
Bịch.
Hai bóng người đi ra từ trong không gian, không phải ai khác, chính là Cổ Thiên Khải và Hi Khinh La.
Diệp Trường Sinh quay người nhìn lại: “Hi cô nương, Viện trưởng tới.”
Mặt Cổ Thiên Khải trầm như nước: “Diệp công tử còn có tâm trạng ở đây hóng gió.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Hóng gió, yên lặng một chút.”
Hi Khinh La đi đến bên người Diệp Trường Sinh: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong Văn Đạo Thất, bây giờ đã lớn chuyện rồi, tốt nhất ngươi nên ra mặt nói rõ lý do.”
“Hi cô nương không tin ta?”
“Ta đương nhiên tin tưởng ngươi, nhưng người khác sẽ không tin, sự việc đã nháo đến chỗ Viện trưởng.”
Hi Khinh La lộ vẻ khó xử: “Nếu ngươi trêu chọc người khác thì còn có cách đè xuống.”
“Nhưng ba người Bạch Nhược Tâm, Cổ Trích Tinh, Tư Yên Ngữ có thân phận không tầm thường trong học viện, sau lưng các nàng đều có người.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không phải ta có ngươi sao? Còn có chuyện trong học viện này mà ngươi không giải quyết được sao?”
Hi Khinh La: “…”
Việc liên quan đến sự trong sạch của người khác, ngươi cũng nên cho ta biết đã xảy ra chuyện gì chứ.
Diệp Trường Sinh khó mà mở miệng, cũng không thể nói cho Hi Khinh La hắn trộm đồ lót của người khác chứ?
Nghe một chút xem… Đây là chuyện người làm sao?
Hắn hận nhất là người hèn mọn.
Đúng lúc này, trên hư không, từng uy áp kinh khủng hạ xuống, năm bóng dáng đạp không tới xuất hiện bên hồ.
Ngoại trừ ba người Bạch Nhược Tâm, Cổ Trích Tinh, Tư Yên Ngữ ra thì còn có hai lão giả có tu vi rất mạnh.
Cổ Thiên Khải thấy hai lão giả xuất hiện, sắc mặt hơi đổi: “Gặp qua hai vị lão tổ.”
Thì ra bọn họ là lão tổ của học viện Cửu Tinh Vũ Trụ.
Hai người này có huyết mạch giống Bạch Nhược Tâm và Tư Yên Ngữ, Diệp Trường Sinh biết hai lão giả trước mắt được hai nàng gọi tới trợ giúp.
Bạch Thông Huyền nói: “Thiên Khải, người nào là Diệp Trường Sinh?”
Cổ Thiên Khải vừa muốn mở miệng, Diệp Trường Sinh ở bên cạnh đã nói: “Các hạ tìm ta?”
Bạch Thông Huyền theo tiếng nhìn lại, tầm mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, sau khi dò xét hồi lâu, khóe miệng ông nhấc lên ý cười: “Tiểu tử tốt, ngươi rất không tệ.”
Diệp Trường Sinh: “…”
Bạch Thông Huyền lại nói: “Trong Văn Đạo Thất, ngươi đã hủy trong sạch của Nhược Tâm, lão phu cũng không phải người thông thái rởm, nếu việc đã xảy ra, các ngươi hãy cưới đi.”
Tư Khung biến sắc: “Lão Bạch, không phải ngươi nói muốn đánh hắn sao?”
Bạch Thông Huyền lắc đầu cười nói: “Tư huynh, chúng ta đều lớn tuổi rồi, chém chém giết giết nhiều không tốt.”
“Diệp công tử tuấn tú lịch sự, tuổi còn trẻ đã có được tu vi như hiện tại, tương lai tiền đồ vô lượng, để Nhược Tâm gả cho hắn làm đạo lữ, lão phu cảm thấy rất phù hợp.”
“Tư huynh cũng nên suy nghĩ thật kỹ.”
Bạch Nhược Tâm hoa dung thất sắc, đây không phải kết quả nàng muốn: “Lão tổ, ta không muốn gả cho hắn.”
Bạch Thông Huyền lộ vẻ không vui: “Nhược Tâm, việc này cứ quyết định như vậy, chẳng lẽ ngay cả lời lão tổ nói mà ngươi cũng không nghe sao?”
Bạch Nhược Tâm còn muốn nói gì đó nhưng đã thấy sắc mặt Bạch Thông Huyền lạnh lẽo, lời đến khóe miệng lại nuốt xuống.
“Nhược Tâm nghe lão tổ an bài.”
Bạch Thông Huyền hài lòng gật đầu: “Ý của Diệp công tử thế nào?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta từ chối.”
Mọi người: “…”
Từ chối?
Mọi người vô cùng ngoài ý muốn.
Nhất là Bạch Thông Huyền và Tư không, vẻ mặt hai người trở nên cực kỳ khó coi.
Bạch Nhược Tâm và Tư Yên Ngữ cũng tức giận không kìm chế được, vốn đã không hài lòng với sự sắp xếp của lão tổ, thế mà Diệp Trường Sinh còn dám từ chối.
Hắn có tư cách gì từ chối, chẳng lẽ các nàng không đủ ưu tú, hay do các nàng không đủ xinh đẹp?
Chỉ có Hi Khinh La không ngoài ý muốn chút nào.