Chương 1476: Từ trước đến nay ta không giả vờ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1476: Từ trước đến nay ta không giả vờ

Nếu Diệp Trường Sinh đồng ý với đề nghị của Bạch Thông Huyền, vậy hắn có phải Diệp Trường Sinh hay không?

“Ba vị tiền bối, việc đã đến nước này, chúng ta vẫn nên bàn bạc để bồi thường thôi.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đến mức để ta và các nàng thành hôn, thật ngượng ngùng, thứ cho ta không thể đồng ý.”

Bạch Thông Huyền cả giận nói: “Bồi thường, đó là sự trong sạch của nữ hài tử, ngươi muốn đền bù tổn thất thế nào?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Việc này là ngoài ý muốn, để đền bù tổn thất cho các nàng, ta nguyện ý cho các nàng một hồi tạo hóa.”

“Đương nhiên, nếu các ngươi không đồng ý thì cũng có thể ra tay với ta, nhưng ta không dám hứa chắc là có thể lỡ tay đánh chết các ngươi hay không.”

Người trẻ tuổi này… Quá phách lối.

Đây là nơi nào?

Trong học viện Cửu Tinh Vũ Trụ mà dám nói ra những lời ngông cuồng như thế, trăm ngàn năm qua, Diệp Trường Sinh là người đầu tiên.

Thấy mọi người yên lặng không thôi, phẫn nộ nhìn mình, Diệp Trường Sinh cười nhạt một tiếng: “Các ngươi cũng có thể lựa chọn cùng tiến lên, ta không ngại.”

Cổ Thiên Khải quay đầu nhìn Hi Khinh La: “Hi cung phụng, kẻ này thật sự quá phách lối, lão phu không nhịn được.”

Hi Khinh La lãnh đạm nói: “Viện trưởng, ta kiến nghị ngươi vẫn nên nhịn một chút.”

Nói đến đây, nàng ngừng tạm, tiếp tục nói: “Cho dù Hi Thần Phủ chúng ta, trước mặt Diệp công tử cũng chẳng là gì.”

“Thân phận của Diệp công tử tương đối nhiều, trước tiên ta sẽ giới thiệu đơn giản cho các ngươi.”

Tầm mắt mấy người Cổ Thiên Khải đồng loạt rơi vào trên người Hi Khinh La, người sau tiếp tục nói: “Thần Ma chi chủ, các ngươi hẳn phải biết Thần Ma chi chủ là chủ nhân của Thần Ma Tộc.”

“Ngoài ra, hắn còn là đệ tử Kiếm Điện.”

Đệ tử Kiếm Điện.

Là thế lực đứng đầu của Đại Thiên Vũ Trụ.

Mặt mo của Cổ Thiên Khải biến đổi, cảm thấy run sợ không thôi, nhìn Hi Khinh La hòi.

Hi Khinh La nhẹ nhàng gật đầu: “Không sai, chính là thế lực đó. Cho nên ta kiến nghị các ngươi vẫn nên từ bỏ ra tay, một phần vạn hắn không khống chế tốt lực lượng của mình, lỡ tay đánh chết các ngươi thì thật sự là không được còn mất.”

“Vẫn nên lựa chọn đền bù tổn thất đi, trên người hắn có không ít chí bảo và truyền thừa, các ngươi không lỗ.”

Cổ Thiên Khải nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử có biết Điện chủ Kiếm Điện là người phương nào không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không biết, trong Kiếm Điện, ta chỉ biết mười người Kiếm Huyền Tử, Kiếm Vô Địch, bọn hắn là sư phụ ta.”

Cổ Thiên Khải: “…”

Bạch Thông Huyền: “…”

Tư Khung: “…”

Thần đứng đầu kiếm đạo – Kiếm Huyền Tử lại là sư phụ ngươi.

Truyền thuyết về Kiếm Huyền Tử đã truyền khắp Đại Thiên Vũ Trụ từ lâu, đã đạt đến trình độ không ai không biết, không người không hay.

Người đời chỉ biết Kiếm Huyền Tử rất mạnh, là loại không có đối thủ trong vũ trụ, có thể là chưa từng có ai thấy ông ra tay.

Trăm triệu lần không nghĩ tới Diệp Trường Sinh có bối cảnh lớn như vậy.

Nhưng ngươi cũng không thể cậy có bối cảnh mạnh mẽ mà tùy tiện bắt nạt người khác chứ.

Diệp Trường Sinh nói: “Chư vị yên tâm, xưa nay ta không dùng bối cảnh chèn ép người khác, nếu các ngươi còn muốn ra tay, ta phụng bồi tới cùng.”

Vừa dứt lời.

Một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, thấy nữ tử trước mắt, ba người Cổ Thiên Khải vô cùng run sợ.

Các hạ là ai, vì sao xông vào học viện Cửu Tinh Vũ Trụ?

Ninh Tuyền Cơ không để ý đến Cổ Thiên Khải: “Công tử, cần ta ra tay không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không cần, ngươi đi mau đi.”

Thật vất vả mới có cơ hội ra tay mà Ninh Tuyền Cơ cũng muốn cướp?

Thật sự quá đáng.

Ninh Tuyền Cơ nhẹ nhàng gật đầu: “Không có việc gì thì tốt, ta sẽ không quấy rầy ngươi.”

Bịch.

Một đoàn ma khí màu đen tan biến, giống như chưa từng xuất hiện.

Cổ Thiên Khải âm thầm nuốt ngụm nước miếng: “Diệp công tử, ma tu vừa rồi là…”

Diệp Trường Sinh nói: “Tiểu Ninh sao? Bằng hữu của ta.”

Cổ Thiên Khải gật đầu: “Không sao, không sao, chuyện ở Văn Đạo Thất đến đây là kết thúc.”

Nói đến đây, hắn ngừng tạm, tiếp tục nói: “Về sau mọi người không nên quấy rầy Diệp công tử, để hắn an tâp học tập ở học viện.”

Cổ Trích Tinh nói: “Lão tổ, cứ kết thúc như vậy sao?”

Cổ Thiên Khải nói: “Vậy ngươi còn muốn thế nào nữa, Diệp công tử đã nói là hiểu lầm rồi.”

Cổ Trích Tinh: “…”

Lúc nào thì lão tổ trở nên như vậy?

Cũng bởi vì Diệp Trường Sinh có bối cảnh mạnh mẽ nên có thể tha cho hắn sao?

Bạch Thông Huyền phụ họa: “Nếu chỉ là hiểu lầm thì mọi người giải tán đi, Tư huynh, chúng ta tiếp tục đi chơi cờ.”

“Xem lão phu có giết ngươi không chừa mảnh giáp không!”

Tư Không không phục: “Ta muốn giết ngươi không còn mảnh vải nào.”

Hai người trao đổi ánh mắt, thân ảnh lóe lên tan biến bên hồ, trên hư không, bọn hắn ngừng lại.

Vẻ mặt Bạch Thông Huyền nghiêm nghị: “Tư huynh, tên ma tu vừa rồi có thực lực gì, ngươi có thể nhìn thấu không?”