Chương 1477: Từ trước đến nay ta không giả vờ 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1477: Từ trước đến nay ta không giả vờ 2

Tư Khung lắc đầu: “Nhìn không thấu, rất mạnh. Thật không nghĩ tới bên cạnh Diệp Trường Sinh còn có người mạnh như thế, chúng ta thật sự đã bế quan quá lâu rồi, trong vũ trụ xuất hiện người trẻ tuổi như thế mà không biết.”

Bạch Thông Huyền nói: “Đúng vậy, vốn cho rằng Trích Tinh và Yên Ngữ đã ưu tú trong thế hệ trẻ tuổi, nhưng khi so với Diệp Trường Sinh lại khác một trời một vực.”

Tư Không quay đầu nhìn: “Ba người Nhược Tâm không tổn thất gì, nếu có thể giữ Diệp Trường Sinh ở lại học viện, có lẽ hắn có thể hoàn thành chuyện chúng ta không làm được.”

“Giao cho Thiên Khải đi.”

Ven hồ, Cổ Thiên Khải nhìn Hi Khinh La: “Hi cung phụng, chúng ta tiếp tục nghiên cứu thảo luận võ đạo đi.”

Nói đến đây, hắn đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử ở học viện có vấn đề gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể tới tìm lão phu.”

Diệp Trường Sinh nói: “Viện trưởng khách khí, ta thực xin lỗi.”

Sinh mà làm người, ta rất xin lỗi.

Cổ Thiên Khải cười nói: “Chỉ là chút chuyện nhỏ không đáng nhắc đến, không đáng nhắc đến.”

Người khác cũng khách khí như vậy khiến Diệp Trường Sinh ngượng ngùng: “Viện trưởng, ta ở lại học viện tu luyện một năm, nếu có việc cần thì cứ mở miệng, ta trả lại ngươi một ân tình.”

Cổ Thiên Khải cười nói: “Diệp công tử có lòng.”

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Diệp Trường Sinh than nhẹ một tiếng, trên mặt là vẻ bất đắc dĩ.

Vì sao ta lại trở nên như vậy?

Trước kia hắn ghét nhất người lấy thế khinh người.

Thảm thương.

Đáng tiếc.

Hắn từng bước một biến thành dáng vẻ mà mình ghét nhất.

Bối cảnh quá mạnh, phiền não quá nhiều.

Luôn có cảm giác lấy thế đè người, nhưng hắn không phải người như vậy.

“Bạch phu tử, Cổ cô nương, Tư cô nương, các ngươi ở lại là muốn tìm hiểu ta sâu một chút sao?”

Vẻ mặt Bạch Nhược Tâm lạnh như sương: “Diệp Trường Sinh, chúng ta chưa xong đâu!”

Nhẹ hừ một tiếng, nàng quay người rời đi.

Cổ Trích Tinh và Tư Yên Ngữ theo sát phía sau, trong chốc lát biến mất trên hư không.

Tầm mắt hai người Tàng Thất rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, vẻ mặt đều mờ mịt…

“Diệp huynh, sự việc cứ được giải quyết như vậy sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Giải quyết rồi, thần kỳ không?”

Tàng Thất một mặt ghét bỏ: “Diệp huynh, ngươi lại giả vờ.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Từ trước đến nay ta không giả vờ.”

Nghe tiếng.

Diệp Thập Vạn ồm ồm nói: “Thiếu chủ nói rất đúng.”

Tàng Thất: “…”

“Thập Vạn, ngươi như vậy sẽ sớm bị người ta đánh chết.”

Diệp Thập Vạn cười ngây ngô: “Ai, ai có thể đánh chết ta?”

Mặc kệ hai người trò chuyện ở phía sau, chẳng biết lúc nào, Diệp Trường Sinh đã đi ra xa trăm mét dọc theo hồ.

Gió nhẹ nhàng thổi, phong cảnh như vẽ.

Cảm giác này thật tốt, thoải mái.

Rất lâu rồi chưa hưởng thụ cuộc sống như vậy.

Có lẽ chỉ có ở học viện mới có cảm giác vui sướng này.

Thế giới bên ngoài quá táo bạo, rất dễ khiến người ta mất đi cảm giác.

Hai người theo sát bên cạnh Diệp Trường Sinh, Tàng Thất mở lời nói: “Diệp huynh, ngươi đắc tội Bạch phu tử cho nên chúng ta không thể nào đến Văn Đạo Thất.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Sẽ không, lòng dạ Bạch phu tử khoáng đạt, sẽ không từ chối việc chúng ta đến Văn Đạo Thất.”

Tàng Thất lại nói: “Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”

Diệp Trường Sinh dõi mắt nhìn về phía bóng cây xanh râm mát phía xa: “Đi dạo một chút, hưởng thụ yên tĩnh trước mắt không tốt sao?”

Thật ra hắn vô cùng hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh bây giờ.

Gió thổi nhẹ qua, nhìn ngắm hồ nhỏ, nếu có điếu thuốc trong tay thì đúng là cuộc sống thần tiên.

Không biết qua bao lâu.

Trên đường nhỏ ven hồ.

Mấy đệ tử học viện xuất hiện cách đó không xa, bọn hắn đang vây quanh một nữ đệ tử, sát khí cưỡi gió mà đi.

Tàng Thất híp mắt lại: “Diệp huynh, có sát khí, trong học viện còn có thể giết người sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Đi thôi, việc xảy ra trong học viện đương nhiên sẽ có người xử lý.”

Tàng Thất nhìn Diệp Trường Sinh: “Diệp huynh thấy chết không cứu sao? Phật nói, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.”

“Việc bần tăng không ưa nhất chính là bắt nạt nữ tu sĩ.”

Trong khi nói chuyện hắn đã dời bước tiến lên: “Buông nàng ta, xông tới ta.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, hòa thượng vẫn nhân hậu như thế, ở thế giới này, thích xen vào chuyện của người khác sẽ dễ bị giết.

Thật ra cũng có thể hiểu được, nếu không phải trong lòng Tàng Thất còn có một ít thiện niệm, tu luyện đồng thời Phật Pháp chính tà thì cả người đã bị tà phật khống chế.

Đến bây giờ trong lòng còn một chốn cực lạc, hắn (Diệp Trường Sinh) nên thay hắn (Tàng Thất) vui mừng mới đúng.

“Thiếu chủ, muốn giúp Tàng Thất không?”

“Không cần, hắn mạnh mẽ lắm, những người này không đả thương được hắn!”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh, thân ảnh đi tới bên hồ, hai tay chắp sau lưng, lại bắt đầu giả vờ làm cao nhân.

Mấy tên đệ tử học viện thấy Tàng Thất đi tới, nam tử áo trắng cầm đầu híp mắt lại, chẳng them ngó tới: “Thời đại này mà hoàng thượng cũng thích học anh hung cứu mỹ nhân?”