Chương 1478: Nhan Nhược Ngọc
“Nếu ta không nhớ lầm, trong học viện hình như không có hòa thượng, chắc ngươi mới tới”
Tàng Thất chắp tay trước ngực: “A Di Đà Phật, biển khổ của thí chủ là khôn cùng, quay đầu là bờ.”
Nam tử áo trắng gằn giọng nói: “Có ý gì, ngươi muốn độ ta?”
Tàng Thất lại nói: “Quay đầu là bờ.”
Bịch.
Thân ảnh nam tử áo trắng lóe lên, lòng bàn tay xuất hiện một thanh cổ kiếm, trực tiếp chỉ vào người Tàng Thất: “Ngươi cũng dám quản chuyện của ta?”
“Ngươi đã muốn anh hùng cứu mỹ nhân vậy thì chết với nàng đi, cac ngươi cũng có thể làm bạn tốt dưới hoàng tuyền.”
Tàng Thất đứng yên không động đậy, vững như bàn thạch, từng bước một đi về phía ánh kiếm trước mắt.
Phật Pháp vô lượng, ánh sáng vàng bắn ra.
Khi hắn không ngừng tiến lên, thân ảnh lại hóa thành màu vàng kim giống như hoàng kim đổ bê tông.
Phanh.
Nam tử áo trắng bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống mặt hồ, bọt nước văng khắp nơi trong hư không.
Thiên Phật Kim Thân bá đạo như vậy.
Mấy đệ tử khác giơ cánh tay lên che mắt, ánh sáng thật mạnh, quá chói mắt.
Ngay sau đó.
Mọi người lập tức giải tán, biến mất không thấy.
Tàng Thất nội liễm hơi thở, đi tới trước mặt nữ tử: “Thí chủ chớ sợ, bần tăng sẽ bảo vệ ngươi.”
“Đa tạ thánh tăng ra tay cứu giúp!” Nữ tử kiều mị cười một tiếng, đi một vòng quanh Tàng Thất: “Thánh tăng là đệ tử mới vào học viện bái vị phu tử kia?”
Tàng Thất lạnh nhạt nói: “Bần tăng chưa bái sư vị phu tử nào, chẳng qua chỉ tới nghe giảng ở Văn Đạo Thất thôi.”
“Tiểu nữ Nhan Nhược Ngọc.” Nữ tử nói: “Thánh tăng Phập Pháp cao thâm, tu vi mạnh mẽ, không biết có thể chỉ bảo nữ tử tu luyện không?”
“Nếu như vậy thì sau này nữ tử sẽ không bị người ta bắt nạt.”
Tàng Thất: “…”
Lần đầu tiên gặp nữ tử chủ động như thế nhưng hắn lại không biết làm sao.
Công pháp của bần tăng quá mức kiên cường bá đạo, không thích hợp cho thí chủ tu luyện.
Nếu thí chủ đã không có nguy hiểm thì bần tăng xin cáo từ.
Vừa nói xong, hắn đã chạy trối chết, Nhan Nhược Ngọc nhìn Tàng Thất hoảng loạn rời đi, khóe miệng nhấc lên ý cười kỳ lạ.
“Tiểu hòa thượng này thú vị, nếu ngươi đã phá hỏng chuyện tốt của ta, vậy ngươi hãy đền bù tổn thất đi!”
Ven hồ.
Tàng Thất đi đến bên người Diệp Trường Sinh: “Diệp huynh, bần tăng trở về.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Hòa thượng, cứu người có giảm giác thế nào?”
Tàng Thất nói: “Cũng không tệ, dường như bần tăng lại mạnh lên.”
Diệp Trường Sinh nói: “Hòa thượng, nếu ta nói cho ngươi biết nữ tử ngươi vừa cứu là một đầu yêu thì ngươi có thất vọng không?”
Yêu?
Không thể nào.
Diệp huynh chớ đùa ta.
Vị nữ thí chủ kia da trắng mỹ mạo, nhìn qua vô cùng thoải mái, làm sao có thể là yêu?
Vẻ mặt Tàng Thất không tin.
Diệp Trường Sinh cười nói: “Hòa thượng, có đôi khi mắt thấy không nhất định là thật, nếu ta đoán không sai, ngươi đã phá hỏng chuyện tốt của nàng.”
“Sau đó nàng còn sẽ tới tìm ngươi.”
Đương nhiên Tàng Thất sẽ không tin Diệp Trường Sinh.
Lúc này.
Nhan Nhược Ngọc quả nhiên đi về phía ba người bọn họ.
Lúc trước nàng ta đã chuẩn bị rời đi, nhưng khi nàng ta phát hiện ra Diệp Trường Sinh thì đã thay đổi chủ ý trong nháy mắt.
Không nghĩ tới trong học viện còn có thể phát hiện ra nam tử cực phẩm như Diệp Trường Sinh, huyết mạch mạnh mẽ đến nỗi nàng ta không thể khống chế chính mình.
Trong bụng nàng ta âm thầm thề, nhất định phải đạt được Diệp Trường Sinh.
Tới.
Nàng ta tới.
Tầm mắt Tàng Thất rơi vào trên bóng hình xinh đẹp của Nhan Nhược Ngọc: “Diệp huynh, nàng là yêu mà còn dám tiếp cận chúng ta?”
Diệp Trường Sinh nói: “Nàng là yêu lớn gan.”
Nhan Nhược Ngọc đi tới trước mặt ba người: “Tiểu nữ gặp qua ba vị công tử.”
Diệp Trường Sinh yên lặng không nói, giả làm cao thủ, giả thanh cao sao?
Tàng Thất ở bên cạnh trầm giọng nói: “Nhan thí chủ đến đây có chuyện gì?”
Trong nháy mắt, Nhan Nhược Ngọc đã lê hoa đái vũ: “Những người kia bị thánh tăng đuổi đi nhưng bọn hắn sẽ còn quay trở lại.”
“Tiểu nữ tử một mình lẻ loi hiu quạnh, không chỗ nương tựa, muốn ở lại bên cạnh thánh tăng.”
Tàng Thất: “…”
Quả nhiên giống như Diệp Trường Sinh nói, chẳng lẽ nàng thật sự là yêu?
“Nhan thí chủ, nơi này là học viện, nếu ngươi gặp vấn đề thì có thể nói cho phu tử.”
Trực nam sắt thép trả lời luôn nói trúng tim đen.
Nhan Nhược Ngọc lắc đầu: “Không thể, bọn hắn có bối cảnh mạnh mẽ, nếu ta nói cho phu tử, vậy thì ta càng không thể sống yên ổn trong học viện.”
Trong lúc nhất thời, Tàng Thất rơi vào khó xử, quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh giống như đang nói, Diệp huynh, ngươi cũng nói một câu đi.
Bần tăng am hiểu xử lý chuyện như vậy nhất.
Ra bài theo lối cũ.
Trước giả vờ điềm đạm đáng yêu, tranh thủ sự đồng tình, sau đó lộ ra một mặt tàn nhẫn, ép khô người ta.
Kỹ thuật thông thường này căn bản không lừa được Diệp Trường Sinh.
“Đã như vậy, cô nương hãy ở lại bên cạnh chúng ta đi!”
“Tại hạ thích giúp người khác làm niềm vui.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.