Chương 1479: Một lời đã định

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1479: Một lời đã định

Tàng Thất: “…”

Diệp huynh, tình huống gì đây?

Biết rõ nàng là yêu còn giữ nàng ở bên người.

Nhan Nhược Ngọc đi đến bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Nhược Ngọc tạ ơn công tử.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Nhan cô nương không cần phải cảm tạ, tu sĩ chúng ta cần phải như vậy.”

Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: “Nhan cô nương, ba người chúng ta mới vào học viện, đêm nay ngủ ở đâu cũng là vấn đề, không biết cô nương có biết chỗ nào nghỉ ngơi không?”

Nhan Nhược Ngọc nhẹ nhàng gật đầu: “Nhược Ngọc biết một chỗ, có thể dẫn hai vị công tử và thánh tăng tới đó.”

“Vậy thì đi thôi.”

Trong khi tiến lên, Tàng Thất truyền âm cho Diệp Trường Sinh: “Diệp huynh, ngươi được nha, ngay cả nữ yêu cũng không buông tha?”

Diệp Trường Sinh truyền âm nói: “Hòa thượng, ngươi hiểu lầm ta, ta đây là hi sinh vì chúng sinh.”

“Để nàng đi hại người khác, không bằng một mình ta yên lặng thừa nhận.’

“Phật nói, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục?”

Mẹ nó.

Tàng Thất quăng một ánh mắt về phía Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, Diệp huynh, trâu bò.

Dưới sự dẫn dắt của Nhan Nhược Ngọc, bốn người đi tới một ngọn núi cao.

Diệp Trường Sinh nói: “Núi này cô tịch không có một ai, thích hợp đánh dã chiến nhất, không đúng, thích hợp tu luyện nhất.”

Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía hai người Tàng Thất: “Hòa thượng, ngươi và Thập Vạn đi xuống tu luyện, ta và Nhan cô nương đi tìm hiểu nhau sâu hơn.”

Tàng Thất: “…”

Diệp huynh thay đổi rồi, học được cách độc chiếm.

Diệp Trường Sinh truyền âm nói: “Hòa thượng, quân tử sắc mà không dâm, phong lưu mà không hạ lưu, ngươi đi nhanh lên!”

Diệp Thập Vạn lôi kéo Tàng Thất rời đi.

Trên ngọn núi chỉ còn hai người Diệp Trường Sinh và Nhan Nhược Ngọc, mặt trời lặn dần về phía tay, chim mỏi về tổ, ánh hào quang như máu bao phủ trên người hai người.

Diệp Trường Sinh nhìn Nhan Nhược Ngọc: “Đừng giả bộ, lộ diện mạo thật đi.”

Là hồ ly ngàn năm, ngươi còn giả vờ gì với ta nữa?

Nhan Nhược Ngọc nói: “Nữ tử không biết công tử có ý gì.”

Còn giả vờ?

Vậy để ta giúp ngươi hóa thành bản thể.

Tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động, sát giới vô lượng bao phủ trên người Nhan Nhược Ngọc: “Ta đã cho ngươi cơ hội, đừng để ta ra tay độc ác giết yêu.”

Nhan Nhược Ngọc hoa dung thất sắc, cảm thấy run sợ: “Thì ra ngay từ đầu ngươi đã biết thân phận của ta.”

“Ngươi cố ý để ta dẫn các ngươi tới đây.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Hoàn cảnh nơi này rất tốt, có núi có nước, có thể chết ở đây, hẳn là ngươi sẽ cảm thấy vinh hạnh.”

Nhan Nhược Ngọc cười một tiếng, yêu mị đến cực điểm: “Ngươi nắm chắc giết được ta?”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta vô địch, ngươi tùy ý.”

Sắc mặt Nhan Nhược Ngọc lạnh như sương: “Vô địch? Ta không tin.”

Bịch.

Sóng khí khinh khủng bắn ra, sau lưng nàng ta xuất hiện chín cái đuôi, một thân tu vi tăng lên với tốc độ khiến người ta cực kỳ kinh ngạc.

Quả nhân là một… Hồ ly.

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Vốn ta không muốn làm khó ngươi nhưng ngươi còn muốn ra tay với huynh đệ của ta.”

“Huynh đệ của ta, ngươi há có thể nhúng chàm.”

“Đừng nhìn hắn trung hậu đàng hoàng thì ngươi có thể bắt nạt hắn.”

Nhan Nhược Ngọc cười nói: “Ngươi nói hòa thượng kia sao? Hắn mới không phải mục tiêu của ta, mục tiêu của ta là ngươi.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Thì ra là như vậy, vậy thì ta càng không thể giữ lại ngươi.”

Nhan Nhược Ngọc chẳng thèm ngó tới: “Chỉ cần ngươi thỏa mãn yêu cầu của ta, ta có thể cân nhắc không giết ngươi, để ngươi trở thành nam nhân duy nhất của ta.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ta là nam nhân mà ngươi vĩnh viễn không bao giờ có được.”

Xùy.

Xùy.

Hai ánh kiếm từ cửu thiên bắn nhanh xuống, giống như mũi tên thần phạt thương khung chỉ vào trên người Nhan Nhược Ngọc.

Đúng lúc này, một màn kinh người xảy ra, bóng dáng xinh đẹp của Nhan Nhược Ngọc trước mắt hóa thành trăm cái.

Một tòa huyễn trận xuất hiện bao phủ lấy Diệp Trường Sinh, tiếng cười yêu mị từ trong trận truyền ra: “Ha ha…”

“Nam nhân mà ta muốn, cho tới bây giờ chưa từng không có được.”

“Trong huyễn trận của ta, ngươi sẽ trở nên hết sức nghe lời.”

Diệp Trường Sinh nhìn bóng người hư ảo xuất hiện trước mắt, có sóng nổi chập trùng, núi non bao la hùng vĩ nhưng cũng có thảo nguyên bằng phẳng.

Trong lòng hắn đã đạt tới cấp bậc vô mã, huyễn trận này muốn vây khốn hắn, thật là người si nói mộng.

Tạo hóa.

Một kiếm phá cửu trọng thiên.

Chút hư ảo trước mắt bị phá trừ, một bóng dáng xinh đẹp bay ra ngoài, máu đỏ tươi nhuộm đỏ quần áo nàng ta.

Nhan Nhược Ngọc quá sợ hãi: “Ngươi… Kiếm kỹ của ngươi…”

Diệp Trường Sinh nói: “Không cần kinh ngạc, ta chính là mạnh như vậy.”

Đúng lúc này.

Một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên cạnh Nhan Nhược Ngọc: “Công tử hạ thủ lưu tình.”

Tầm mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người nữ tử trước mắt: “Các hạ là…”

Nữ tử nói: “Phong Thiên Tuyết, người sáng lập ra học viện Cửu Tinh Vũ Trụ.”