Chương 1496: Tế Kiếm 4
Hai người Long Trần, Yến Phi một mực lo lắng khi bước vào thành Đạo Thống, Đạm Đài Tú và Phong Thiên Tuyết sẽ trở thành trở ngại lớn nhất của bọn hắn.
Nhưng đến bây giờ hai nàng chưa từng xuất hiện, một Diệp Trường Sinh đánhđã khiến bọn hắn có chút tuyệt vọng.
Yến Phi giả vờ bình tĩnh: "Huyền Kiếm công tử, Diệp Trường Sinh mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta, lần này chúng ta vẫn nên lui trước, qua một thời gian lại trở lại.”
Long Trần hừ lạnh một tiếng: "Ở Huyền Kiếm Phủ chúng ta, kiếm đã ra khỏi vỏ, không uống máu, từ trước tới giờ không về.”
"Hôm nay giữa Huyền Kiếm Phủ chúng ta và Diệp Trường Sinh nhất định phải quyết ra thắng bại, không phải hắn chết, chính là ta vong."
Dứt lời, một phù văn hình thanh kiếm từ trong tay hắn ta bay thẳng lên trời: "Diệp Trường Sinh, ngươi có mạnh hơn nữa thì sao chứ, ở trước mặt Huyền Kiếm Phủ chúng ta, ngươi vẫn chỉ là tên hề nhảy nhót mà thôi.”
"Chờ sau khi ta chém giết ngươi, tất cả trên người ngươi đều sẽ thuộc về ta."
Gọi người đi.
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, đầu năm nay đánh nhau cũng không thể vui vẻ nhẹ nhàng, không thể một lần sảng khoái sao?
"Cái kia... Gọi nhiều người hơn một chút, tốt nhất là để cho toàn bộ cường giả Huyền Kiếm Phủ các ngươi tới.”
Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía Đạm Đài Huyền Nguyệt: "Đạo Thống Phủ còn cần quét nhà xí không?”
Đạm Đài Huyền Nguyệt giật mình: "Không cần, thế nhưng linh khoáng cần một nhóm nô lệ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Vậy thì tốt rồi, Huyền Kiếm Phủ tới nhiều như vậy, toàn bộ đưa đến Linh khoáng.”
Long Trần nghe thấy tiếng, tức giận không thể kìm được: "Diệp Trường Sinh, đợi cường giả trong phủ ta buông xuống, ngươi cứ chờ thân một nơi đầu một nẻo đi!”
Diệp Trường Sinh đi ra từ trong kiếm khí ngập trời, chậm rãi mở miệng nói: "Ta có một kiếm trấn áp chư thiên, ta có một kiếm chém đứt vạn cổ.”
"Đừng nói một Huyền Kiếm Phủ, cho dù cường giả cả Đại Thiên Vũ Trụ buông xuống, ta có gì phải sợ chứ?"
Âm thanh vang vọng bầu trời, chấn động cửu tiêu.
Khí phách như vậy.
"Thằng nhãi ranh, khẩu khí thật lớn!"
"Lão phu đến giết ngươi!"
Người chưa tới, giọng nói đã tới.
Ngay sau đó một tiến kiếm kêu truyền ra từ tiên khung, mọi người nhao nhao ngẩng đầu nhìn lại, kiếm khí như tia chớp mang theo vòng xoáy khổng lồ bay xuyên qua.
Trên chuôi kiếm có một lão giả đang ngạo nghễ đứng, trường bào màu đen tựa như rách rưới, quần áo tả tơi, như tên ăn mày.
Lão đầu này có chút đặc biệt.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người lão giả, xác định ít nhất lão ta là một cường giả cấp Thiên Mệnh Cảnh, ý chí kiếm đạo giống như sẽ phá hủy phương thế giới này bất cứ lúc nào.
Lão giả thấy Diệp Trường Sinh đánh giá mình: "Thế nào, chưa từng thấy qua lão già ngầu như ta sao?"
"Bọn hắn đều gọi ta là khốc đầu."
Lão giả này được Hầu Tử phái tới chọc cười sao?
Quần lót?
Mẹ nó thật hiếm thấy.
Diệp Trường Sinh nói: "Có phải Huyền Kiếm Phủ không có người hay không, các hạ có muốn trở về thay quần áo rồi lại đến đây không?”
Lão giả: "..."
Long Trần đi tới bên cạnh lão giả: "Tổ gia gia, kẻ này chính là Diệp Trường Sinh.”
Long Ngao đánh giá Diệp Trường Sinh: "Ngươi nhìn qua rất bình thường, ngươi như vậy cũng xứng làm đệ tử Kiếm Điện?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: "Lão đầu, thực lực của ngươi xếp thứ mấy trong Huyền Kiếm Phủ?”
Long Ngao nói: "Lão phu thật ra rất yếu, nhưng giết ngươi thì một chút vấn đề cũng không có.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Để Đạm Đài Tú và Phong Thiên Tuyết đi ra, lão phu không muốn người khác mượn cớ nói ta bắt nạt người trẻ tuổi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nào, ngươi ra tay đi!”
Long Ngao nói: "Người trẻ tuổi, ngươi đang khiêu khích ta?”
Diệp Trường Sinh nói: "Đúng, không phục, chém ta!”
Hai tay Long Ngao mở ra, một kiếm quang bao trùm chư thiên, trong nháy mắt huyễn hóa thành vô số phi kiếm: "Loạn phách sài kiếm pháp!”
Xuy.
Xuy.
Theo kiếm quang bắn xuống, kiếm khí hướng thẳng về phía bầu trời, vô lượng ánh sáng trắng che khuất bầu trời, mọi người trong sân dưới kiếm quang chiếu rọi, ngay cả mắt cũng không thể mở ra.
Thiên Mệnh cao nhất.
Long Ngao chính là một cường giả Thiên Mệnh cao nhất, trong kiếm khí che trời ngoại trừ ý chí kiếm đạo ra còn có sức mạnh Thiên Mệnh đáng sợ.
Kiếm khí cuồn cuộn khiến mây tàn, đảo loạn toàn bộ thiên khung, giống như một hồi kiếm đạo hạo kiếp muốn buông xuống.
Vô cùng khủng bố.
Quá mạnh.
Thật sự quá kinh khủng.
Thấy cảnh này.
Nhóm người Đạm Đài Huyền Nguyệt, Cổ Thiên Khải, Bạch Thông Huyền đều lộ vẻ lo lắng, cấp bậc của Long Ngao cao hơn Diệp Trường Sinh rất nhiều.
Một cấp bậc nhỏ cũng là khe rãnh không cách nào vượt qua.
Bọn họ chênh lệch gần như ba cấp bậc lớn.
Đây căn bản là không cách nào bù đắp chênh lệch.
Bạch Thông Huyền khẽ thở dài một tiếng: "Lão giả Huyền Kiếm Phủ quá mạnh, còn là một vị kiếm tu, cho dù chúng ta muốn giúp Diệp công tử cũng là có tâm mà không có sức.”