Chương 1497: Tâm Kiếm
Cổ Thiên Khải nói: "Đại chiến như vậy, chúng ta vẫn không nên tham dự, nhìn một chút là được.”
Nghe được âm thanh của hai người, Tàng Thất lộ vẻ lo lắng: "Diệp huynh, nguy rồi.”
Diệp Thập Vạn lạnh nhạt bình tĩnh: "Hòa thượng, ngươi đặt tâm ở trong bụng, kiếm tu như vậy há có thể làm gì Thiếu chủ?”
Tàng Thất nói: "Lão đầu này có cấp bậc rất cao, Diệp huynh thật sự có thể đánh sao?”
Diệp Thập Vạn cười nói: "Thiếu chủ và ta giết người, cho tới bây giờ đều không có quan hệ với cấp bậc.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục: "Ta mới có tu vi cấp Tiên Thiên, ai có thể đánh chết ta?”
Tàng Thất: "..."
Tất cả các người đều biến thái!
Ngoại trừ Diệp Thập Vạn một chút cũng không lo lắng ra, ba người Thái Sơ, An Lạc Nhi, Hắc Doanh Doanh cũng không lo lắng chút nào.
Bọn họ tin tưởng Diệp Trường Sinh có thể dễ dàng đánh bại lão giả trước mắt, chính là tin tưởng không có lý do gì như vậy.
"Diệp Trường Sinh, kiếm này hạ xuống, ngươi chắc chắn phải chết."
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Kiếm khí hỗn loạn cắt hư không thành mảnh nhỏ, từ bốn phương tám hướng hội tụ lại đây, bao phủ trên người Diệp Trường Sinh.
Ý chí kiếm đạo đáng sợ làm cho da đầu mọi người tê dại, giống như thân thể có thể sẽ nổ tung vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh, bước từng bước từng bước đi về phía trước, nghênh đón kiếm khí mênh mông trước mặt: "Bạch cô nương, kiếm khí này không tệ, ngươi có muốn cắn nuốt hay không?”
"Đích xác không tệ, ta muốn kiếm khí này." Giọng nói Bạch linh vang lên bên tai.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh đi tới ngừng lại, mọi người thấy hắn bất động, một đám hai mặt nhìn nhau.
Long Trần trêu ghẹo nói: "Đệ tử Kiếm Điện, con kiến hôi mà thôi, không đáng nhắc tới ở trước mặt lão tổ.”
Trên mặt hắn ta lộ ra ý ngạo mạn, ánh mắt hờ hững đến cực điểm, giống như đã nhìn thấy dáng vẻ Diệp Trường Sinh chết.
Yến Phi ở bên cạnh chấn động vạn phần, thực lực của Huyền Kiếm Phủ quả nhiên rất mạnh, Long Ngao hăng hái, một kiếm vô địch trên đời.
Diệp Trường Sinh khó thoát tai kiếp này.
"Từ bỏ chống cự đi, Diệp Trường Sinh, ngươi có thể chết dưới chiêu này của lão phu thì đó cũng là vinh hạnh của ngươi."
Long Ngao đứng chắp tay sau lưng, kiếm khí quanh quẩn trên người làm cho người ta cảm giác cao thâm khó lường.
Đúng lúc này.
Một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã xảy ra.
Kiếm khí tàn sát bừa bãi trên hư không trong nháy mắt tràn vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh, không gian giống như tĩnh lặng.
Diệp Trường Sinh di chuyển về phía trước, đi về phía Long Ngao: "Ta không chết, có tức giận hay không?”
Long Ngao lộ vẻ mặt không thể tin, làm sao có thể như vậy, Diệp Trường Sinh cắn nuốt toàn bộ kiếm khí của lão ta?
Đây là quái vật gì?
Xuy.
Xuy.
Kiếm khí tràn ngập, vô số kiếm quang từ dưới lòng đất bắn ra, trong trời đất hoàn toàn hóa thành một mộ kiếm.
Long Ngao chính là chủ nhân của tòa mộ kiếm này, vô số kiếm quang tùy ý hắn thao túng, hắn không tin mình không cách nào chém chết Diệp Trường Sinh.
Thân là người đứng đầu về kiếm đạo đời thứ ba của Huyền Kiếm Phủ, lão đầu đẹp trai nhất Đại Thiên Vũ Trụ, mặc dù kiếm đạo của lão ta chưa từng đạt tới tuyệt đỉnh, nhưng tu vi của Diệp Trường Sinh cũng chỉ là Thái Thủy Hoàng mà thôi.
Nếu ngay cả hắn mà lão ta cũng không thể chém giết, vậy muốn một thân tu vi này có ích lợi gì?
"Diệp Trường Sinh, thần thông kiếm đạo này chính là một kích mạnh nhất của lão phu, tên là: “Khai đáng kiếm."
“Ta xem ngươi cắn nuốt như thế nào!”
Diệp Trường Sinh bình tĩnh tự nhiên, tiếp tục đi về phía trước, ngay cả một luồng linh khí dao động trên người cũng không có, giống như người bình thường.
Tóc đen bay múa, áo trắng sạch sẽ bay lên, khí chất siêu phàm thoát tục, tràn đầy uy hiếp.
Long Ngao cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Ngươi có ý gì?
Ở trước mặt lão ta, ngay cả linh khí cũng không thúc dục, khinh thường ai đây?
Chờ ngươi chết dưới kiếm pháp của lão phu, ngươi sẽ biết mình ngu xuẩn cỡ nào.
Ngay sau đó.
Kiếm khí đầy trời lần thứ hai biến mất, tựa hồ tất cả đều chưa từng xảy ra.
Giọng nói Bạch Linh truyền đến: "Ngươi có thể để hắn phóng thích thêm chút thần thông kiếm đạo không, những kiếm khí này quá ít ỏi, cắn nuốt một chút cũng không thoải mái, ta thích loại cảm giác tràn đầy.”
Diệp Trường Sinh: "..."
Còn có yêu cầu như vậy sao?
Có phải là có chút bắt nạt Long Ngao hay không.
"Lão đầu, ngươi có thể chém ta thêm mấy kiếm được không? Nếu ngươi như vậy, ta sẽ đánh giá ngươi dưới năm sao.”
Long Ngao: "..."
Quá mẹ nó bắt nạt người khác.
Tu vi hai người chênh lệch lớn như vậy, nhưng lại giết không chết hắn, kiếm khí muốn đả thương hắn một chút cũng không được?
Thật là khiến người ta nhức đầu.
Tung hoành Đại Thiên Vũ Trụ nhiều năm như vậy, vô số lần giao thủ, nhưng cho tới bây giờ chưa từng thấy qua người biến thái như Diệp Trường Sinh.
Sắc mặt Diệp Trường Sinh trầm xuống: "Nếu ngươi không ra tay, vậy thì tiếp ta một kiếm đi.”