Chương 1522: Tai họa kia đã trở về 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1522: Tai họa kia đã trở về 2

Đúng lúc này, một đạo phi kiếm từ trên cao bay xuống, kiếm khí đầy trời bao phủ trên người dị linh hệ hỏa.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, dị linh hệ hỏa bị đánh bay ra ngoài, trong miệng phun ra một ngụm máu, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, một người ngự kiếm mà đến, lơ lửng đứng thẳng.

Mười người quay đầu nhìn lại, ánh mắt hưng phấn: "Bảo Kiếm Đại sư huynh tới rồi, dị linh hệ hỏa này chắc chắn phải chết.”

Vương Bảo Kiếm nhìn xuống phía dưới, ánh mắt rơi vào trên người dị linh hệ hỏa: "Một luồng thần hỏa, giá trị không nhỏ, ta muốn.”

Ngay khi hắn ta chuẩn bị ra tay, một bóng lửa đỏ xuất hiện trước hắn ta một bước, tấn công về phía dị linh hệ hỏa.

Một tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền ra, dị linh hệ hỏa bị một thương giết chết, Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn về phía Vương Bảo Kiếm: "Thần hỏa là của ta, các ngươi không có ý kiến chứ!”

Vương Bảo Kiếm đánh giá Diễm Xích Vũ: "Không biết các hạ là ai?”

Diễm Xích Vũ lạnh nhạt nói: "Ta là Diệp Trường Sinh.”

Bịch.

Bịch.

Mọi người lập tức giải tán, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu.

Vẻ mặt Diễm Xích Vũ mờ mịt, tình huống gì đây, tên của chủ nhân dễ dùng như vậy?

Dường như bọn hắn rất sợ chủ nhân.

Thật ra không biết.

Những người này vừa mới tiến vào Thiên Táng Chi Địa không lâu, bọn hắn đều biết tin tức Huyền Kiếm Phủ bị diệt.

Vừa nghe tên Diệp Trường Sinh, đương nhiên là hỏa tốc chạy trốn.

Ai cũng không muốn trêu chọc, bởi vì bọn họ biết bối cảnh của Diệp Trường Sinh.

Diễm Xích Vũ cắn nuốt thần hỏa, thân ảnh chợt lóe biến mất tại chỗ, kế tiếp hắn lại tiếp tục, lợi dụng tên Diệp Trường Sinh dễ dàng đoạt lấy không ít chí bảo.

Sảng khoái.

Loại cảm giác này thật sự là cực kỳ sảng khoái.

Không cần tự mình ra tay, gặp người sẽ nói mình là Diệp Trường Sinh, tất cả sẽ được giải quyết xong.

Không đến một ngày, tin tức Diệp Trường Sinh buông xuống Thiên Táng Chi Địa truyền khắp nơi, tu sĩ Đại Thiên Vũ Trụ đều biết, ngay cả sinh linh xâm lấn cũng như nghe sấm bên tai.

Tên của Diệp Trường Sinh thành công leo lên đầu bảng dị linh tất sát.

Diễm Xích Vũ căn bản không biết, trong vô hình, nguy hiểm đang từng bước tiến tới gần hắn.

Ngày hôm nay.

Sau khi cướp đoạt tài nguyên, Diễm Xích Vũ bị ba mươi dị linh vây công, dị linh cầm đầu là một lực ma có sức mạnh khổng lồ, thực lực vô cùng khủng bố.

Rất nhiều tu sĩ của Đại Thiên Vũ Trụ đều chết trong tay hắn ta. Nếu vị lực ma này ở trong tu sĩ nhân loại, ít nhất là cường giả Trụ Hoàng.

Lực ma đánh giá Diễm Xích Vũ: "Ngươi là tu sĩ Nhân Tộc kiêu ngạo nhất ta từng gặp qua, giết ngươi, ta sẽ danh chấn Thiên Táng Chi Địa.”

"Động thủ, giết hắn."

Ra lệnh một tiếng, mọi người tấn công Diễm Xích Vũ, ba mươi công kích bao phủ, kín không kẽ hở rơi xuống.

Ngay khi mọi người cho rằng Diễm Xích Vũ chắc chắn phải chết thì thân ảnh của hắn biến mất không thấy đâu, chỉ còn lại một đoàn Phần Thiên Liệt Diễm.

Ngao.

Ngao.

Mấy tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền đến, thân ảnh dị linh nổ tung, chia làm hai, các dị linh khác căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.

Diễm Xích Vũ lại xuất hiện, tay cầm một cây thương lới, từ dưới lên, thật sự là quá mẹ nó cẩu thả.

Gặp Diễm Xích Vũ, mọi người cũng chỉ có thể rơi vào kết quả đau trứng.

Cây thương kia của hắn có lực sát thương có thể nói là khủng bố, cho dù là ai cũng không thể thừa nhận.

Ngẫm lại bên dưới đều thấy lạnh lẽo.

Lực ma ra tay, dẫn theo ba mươi dị linh vây công Diễm Xích Vũ, tin tức này truyền khắp Thiên Táng Chi Địa.

Tu sĩ Nhân Tộc vừa ngeh đã biến sắc, biết là một hồi đại chiến kinh thế, nhưng bọn hắn lại không ai dám đến quan sát.

Đương nhiên là kiêng kỵ thực lực của lực ma.

Hắn ta đã từng dùng sức một mình chém giết trăm tu sĩ Nhân Tộc, khủng bố như vậy, làm cho người ta biến sắc.

Nhưng một người mạnh mẽ như vậy, giờ phút này đã hoàn toàn trở nên điên cuồng dưới sự tấn công của Diễm Xích Vũ.

Dị linh dưới trướng đã chết dưới thương, đều bị chia làm hai, thần hồn tiêu tán.

Nhưng hắn ta lại không làm gì được Diễm Xích Vũ, ngay cả thân ảnh đối phương cũng không thể tập trung được, dị linh còn lại bên người cũng sợ hãi vạn phần.

Nửa người dưới không tự giác co rút lại, sợ đột nhiên gặp phải một bạo kích trí mạng đó.

Bọn hắn sẽ không chịu được.

Trứng vỡ gà nứt.

Lực ma điên cuồng vỗ ngực, sau lưng xuất hiện một ảnh lớn, không biết từ khi nào, trong tay hắn ta xuất hiện một cây côn màu đen.

Trên côn màu đen quanh quẩn ma khí lạnh lẽo, không ngừng lớn lên, tựa như thần trụ chống đỡ trời đất.

"Diệp Trường Sinh, chẳng lẽ ngươi chỉ trốn đông trốn tây sao? Có dám chính diện đánh với bổn ma một trận hay không?”

Âm thanh vang vọng trên không trung, quanh quẩn trên bầu trời Thiên Táng Chi Địa.

Một ánh lửa xuất hiện, Diễm Xích Vũ từ trong đó đi ra, tay cầm một cây thương trong thương: "Ngươi muốn đánh một trận với ta?”