Chương 1523: Van cầu ngươi đánh chết ta đi
Lực ma tức giận không thể kiềm chế: "Một trận chiến, có dám không?”
Diễm Xích Vũ nội liễm hơi thở: "Được, ta thành toàn cho ngươi.”
Nói tới đây, hắn dừng một chút, ánh mắt dừng lại trên trường côn màu đen: “Phong Ma Côn, đây cũng là một món chí bảo, nể mặt nó, ta sẽ khiến ngươi chết thoải mái hơn.”
Bịch.
Lực ma đạp không nhanh chóng lao ra, hai tay vung Phong Ma Côn, từ trên cao bay xuống, đánh vào trên người Diễm Xích Vũ.
Lần này.
Diễm Xích Vũ không né tránh chút nào, giơ thương chỉ lên nghênh đón Phong Ma Côn, ánh lửa và ma khí màu đen va chạm cùng một chỗ.
Bầu trời chia làm hai, hai ánh sáng bắn xuyên qua, cả Thiên Táng Chi Địa đều đang run rẩy, giống như ngay sau đó sẽ bị phá hủy.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra, hai bóng người bay ngược ra sau, Diễm Xích Vũ liên tiếp lui về phía sau mấy bước mới ổn định thân ảnh.
Ngược lại lực ma trực tiếp bay ngược về phía xa ngàn thước, lúc này mới chậm rãi ổn định thân thể, tập trung nhìn Diễm Xích Vũ, trong mắt lộ vẻ không thể tin.
Bắt đầu chính là cứng rắn, thế mà hắn ta lại rơi vào thế hạ phong, sức mạnh của hắn cho tới bây giờ chưa từng thua bất cứ kẻ nào.
"To con, cho ngươi cơ hội, ngươi cũng không dùng được."
"Nếu dâng Phong Ma Côn ra, ta có thể cân nhắc thu ngươi làm tiểu đệ."
Diễm Xích Vũ lạnh nhạt nói, dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Bằng không, nếu ta nghiêm túc, sẽ đánh vỡ đầu ngươi.”
Lực ma nắm chặt lấy Phong Ma Côn, lần thứ hai chạy như điên tiến lên, ánh lớn sau lưng che trời, bao phủ trên người Diễm Xích Vũ.
"Nhất côn phong thiên."
Uy áp và lực công kích khủng bố hạ xuống, Diễm Xích Vũ đột nhiên ngẩng đầu nhìn, không động đậy: "Muốn chết, vậy để cho ngươi biết được thực lực thật sự của ta.”
“Thập bát bàn vũ nghệ!” (Mười tám loại võ nghệ)
Đúng, ngươi không nghe nhầm đâu, thương kỹ này của hắn tên thập bát bàn vũ nghệ.
Đây chính là tuyệt kỹ mà Diễm Xích Vũ hao phí nhiều năm tâm huyết mới lĩnh ngộ ra, rốt cuộc uy lực lớn bao nhiêu, đây vẫn là lần đầu tiên hắn phóng thích.
Một thương ra.
Vạn thương xuất hiện trong hư không, trong nháy mắt hóa thành thực chất, tấn công từ các phương hướng khác nhau.
Ầm.
Ầm.
Thương lửa và Phong Ma Côn va chạm cùng một chỗ, khóe miệng Diễm Xích Vũ nhếch lên ý cười: "To con, ngươi chết chắc rồi.”
Sóng khí cuồn cuộn mênh mông đối chọi gay gắt, Diễm Xích Vũ cầm thương lửa lạnh nhạt bình tĩnh, lại nhìn lực ma bị hàn thương điên cuồng đánh vào người.
Mỗi một thương đều thấy máu, tàn nhẫn đến cực điểm.
Hơi thở của lực ma trong nháy mắt yếu đi, cánh tay nắm Phong Ma Côn run rẩy, trong lòng hắn ta vô cùng rõ ràng, một khi hắn ta từ bỏ công kích, mũi thương trước mắt sẽ hoàn toàn phá hủy ảnh lớn sau lưng hắn ta.
Hắn ta sẽ bị thương nặng.
Còn có thể sẽ chết.
Cánh chim sau lưng Diễm Xích Vũ xuất hiện, thân ảnh bay lên trời: "Nhuyễn thiệt, quyển thương.”
Lại là một công kích rơi xuống, thương lớn đánh vào trên cổ lực ma, trực tiếp quật hắn ta ngã xuống, máu thịt be bét.
Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: "Phục không, có phải lần đầu tiên cách cái chết gần như vậy hay không?”
Lực ma còn muốn giãy dụa, Phong Ma Côn trong tay đã bị Diễm Xích Vũ thu đi, một ánh lửa chói mắt rơi xuống, máu tươi bắn tung tóe.
Hình ảnh quá đẫm máu, không dễ miêu tả.
Tuy rằng Diễm Xích Vũ cà lơ phất phơ, nhưng hắn xuống tay thật sự hung tàn, nhìn hơi thở lực ma tiêu tán, hắn quay đầu, ánh mắt xẹt qua trên người dị linh khác: "Chờ ta mời các ngươi ăn thương hả?”
Bịch.
Bịch.
Chúng dị linh lập tức giải tán, hoảng hốt không chọn đường chạy trốn, thật sự là quá khủng bố.
Lần đầu tiên Thiên Táng Chi Địa tiên xuất hiện một nhân loại còn hung tàn hơn chúng nó, không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Diễm Xích Vũ nhìn chúng dị linh chạy trốn, khẽ thở dài một tiếng: "Một người có thể đánh cũng không có.”
"Vô địch thật tịch mịch."
Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: "Rốt cục cũng biết được thống khổ của chủ nhân, thì ra cuộc sống vô địch lại nhàm chán và buồn tẻ như vậy.”
Dứt lời, một hơi thở mạnh mẽ xuất hiện, hắn vội vàng xoay người nhìn qua.
"Tiểu hữu biệt lai vô dạng."
Diễm Xích Vũ nhìn Hi Huyền: "Thật trùng hợp, ở chỗ này còn có thể gặp được người quen. Đúng rồi, có phải chủ nhân nhà ta cũng ở Thiên Táng Chi Địa hay không?”
Hi Huyền lắc đầu: "Không có.”
Vẻ mặt Diễm Xích Vũ nghi hoặc: "Không đúng, trước kia nơi nào có náo nhiệt thì chắc chắn có chủ nhân, chẳng lẽ hiện tại hắn thay đổi tính cách sao?”
Thay đổi tính cách?
Nếu Diệp Trường Sinh sẽ thay đổi tính cách, vậy thật sự là gặp quỷ.
Hi Huyền trầm giọng nói: "Ngươi biết vì sao tu sĩ Thiên Táng Chi Địa vừa nghe được ba chữ Diệp Trường Sinh đã khủng hoảng như vậy?”
Diễm Xích Vũ lắc đầu: "Xin rửa tai lắng nghe.”
Hi Huyền lại nói: "Hai tháng trước, một thế lực ở Đại Thiên Thế Giới muốn động thủ với Diệp Trường Sinh, nhưng hắn vẫn chưa ra tay, thế lực kia đã bị Diệp Tu Duyên diệt.”