Chương 1558: Cúc, tới 2
"Không cẩn thận còn có thể nguy hiểm đến tính mạng."
"Phải không?" Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: "Vậy thật sự quá tốt, ta vừa lúc đi diệt Bát Tinh Vũ Trụ.”
Diệt vũ trụ?
Đạm Đài Huyền Nguyệt hít một ngụm khí lạnh, đã nghe nói qua Diệp Trường Sinh là cuồng ma diệt tông, chẳng lẽ hiện tại hắn thích diệt vũ trụ?
“Diệp công tử, diệt vũ trụ, chẳng lẽ cũng không cần lo lắng thực lực của bọn hắn sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Đánh không lại thì đi chết, đầu hàng không phải là nam nhân.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt: "..."
Thật quá tàn nhẫn.
"Diệp công tử, tiêu diệt Bát Tinh Vũ Trụ có phải quá tàn nhẫn hay không, làm trái thiên đạo, ngươi sẽ trở thành ác ma trong mắt mọi người."
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Huyền Nguyệt cô nương, ngươi tu luyện nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn không biết sự hung hiểm của thế giới này sao? Nếu cường giả kỷ nguyên Cổ Linh công chiếm Cửu Tinh Vũ Trụ, ngươi đoán xem kết cục của tu sĩ nơi này tu sĩ sẽ là gì?”
"Tặng cho ngươi một câu, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với mình."
Nếu một người không thể lưu danh trăm thế, vậy hãy để tiếng xấu muôn đời đi.
Giết thì giết đến sướng đầm đìa.
Có một câu thơ cổ nói rất hay, lưỡng cá hoàng li minh thúy liễu, nhất quần tu sĩ thượng Tây Thiên.(*)
((*) Lưỡng cá hoàng li minh thúy liễu, nhất hang bạch lộ thướng thanh thiên: Liễu xanh hót cặp oanh vàng, trời lam trắng điểm một hàng cò bay – Bài Tuyệt cú của Đỗ Phủ)
Đỗ Phủ: Chờ đã, không liên quan đến ta, ta đã qua đời lâu rồi.
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Trên hư không vang lên tiếng nổ tung, thân ảnh Trương Tiểu Phàm và Diễm Xích Vũ tách ra, nơi đi qua, không gian bị nghiền nát hủy diệt.
Trương Tiểu Phàm chậm rãi ổn định thân ảnh, ánh mắt phẫn nộ rơi vào trên người Diễm Xích Vũ: "Có dám không đánh lén không?”
"Ta chưa từng thấy qua tu sĩ vô sỉ như ngươi."
Diễm Xích Vũ nói: "Ta đánh lén ngươi? Mỗi người đều có đạo riêng của mình, đánh không lại ta cũng không cần tìm nhiều cớ như vậy.”
Sắc mặt Trương Tiểu Phàm cực kỳ khó coi: "Đến, ngươi nói cho ta biết ngươi tu cái gì.”
Diễm Xích Vũ nghiêm trang: "Tiện đạo.”
Trương Tiểu Phàm biến sắc: "Rõ ràng ngươi là thương tu.”
Tiện đạo.
Diễm Xích Vũ bất đắc dĩ lắc đầu: "Quên đi, đầu ngươi có khuyết điểm, nói chuyện phiếm với ngươi còn không bằng nói với tường."
Trương Tiểu Phàm nổi giận không thể kiềm chế, giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một viên huyền thạch, sau khi bóp nát, một ánh sáng vọt thẳng vào hư không.
Gọi người sao?
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, hắn gọi người!”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy ngươi còn chờ cái gì nữa, còn không đánh hắn tàn phế trước?”
Điều này...
Chủ nhân trước kia không phải như vậy, chẳng lẽ không nên chờ người hắn gọi tới trước, sau đó một lưới bắt hết?
Diễm Xích Vũ dừng một chút, huyễn hóa thành bản thể: “Luyện ngục thần hỏa, vũ trụ tận diệt.”
Lửa phượng đốt trời, ngọn lửa như biển.
Trương Tiểu Phàm chạy qua bốn phương tám hướng.
Trương Tiểu Phàm cười lạnh lùng: "Đã nhìn ra ngươi không phải là người từ lâu, đã lâu không ăn thần thú rồi.”
"Đợi Ngoan Nhân tỷ tỷ đến, ngươi chắc chắn phải chết."
Dứt lời, trên người hắn xuất hiện ánh sáng vàng, trong phút chốc, cả người giống như được hoàng kim chú tạo.
Vô Địch Kim Thân?
Ầm.
Ầm.
Vô số lửa phượng va chạm vào người Trương Tiểu Phàm, hắn không nhúc nhích, vững như bàn thạch.
“Hỏa Phượng chi nhận, phá!”
Diễm Xích Vũ biết Trương Tiểu Phàm phóng thích Vô Địch Kim Thân để kéo dài thời gian, dưới tình huống không đến vạn bất đắc dĩ sẽ không sử dụng thần thông dưới đáy này.
Vô lượng ánh sáng vàng bắn ra tràn ngập vạn trượng, rực rỡ chói mắt, trên trời dưới đất bị ánh sáng vàng bao phủ.
Hỏa Phượng Chi Nhận đánh vào trên Vô Địch Kim Thân, từng vết nứt nổ tung xuất hiện tựa như mạng nhện.
Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: "Ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu, cho ngươi biết chiêu cuối cùng của ta. ”
Hỏa Phượng chao liệng cửu thiên, một ánh lửa bay thẳng về phía bầu trời, ngưng tụ thành một cây thương lửa, đây là thần thông bản mạng mạnh mẽ nhất của Diễm Xích Vũ.
Luyện ngục diệt thế thương.
Diệp Trường Sinh nhìn hư không xuất hiện thương lửa, biết Diễm Xích Vũ đã ra tay thật, uy lực một thương này thật sự là quá đáng sợ.
Trên thương mang theo hơi thở tuyệt diệt.
“Xích Vũ, khống chế chính mình, giao hắn cho ta!” Diệp Trường Sinh vội vàng mở miệng.
"Không, ta muốn đánh chết hắn." Diễm Xích Vũ giận dữ quát: "Ai cũng đừng ngăn cản ta, ta sẽ đánh chết hắn.”
Cố chấp như vậy?
Oán khí thật lớn.
Thiên Táng Kiếm nói: "Chủ nhân, thật ra con chim này rất mạnh, hắn còn có một thần thông bản mạng còn chưa sử dụng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ có vô số lá bài tẩy, ta vẫn luôn tin tưởng hắn.”
Vừa dứt lời, thân ảnh Diễm Xích Vũ chợt lóe, đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, ngươi nghiêm túc sao?”
Diệp Trường Sinh: "..."
Diễm Xích Vũ lại nói: "Chủ nhân, vẫn nên giao hắn cho ngươi đi, ta không có lá bài tẩy.”