Chương 1559: Hiên Viên Ngoan Nhâ
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: "Lại giấu ta phải không?”
Diễm Xích Vũ lắc đầu: "Chủ nhân, không đến mức giấu, chủ yếu là ta muốn khiêm tốn một chút.”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng trên người Trương Tiểu Phàm: "Không tệ? Vô Đich Kim Thân cũng duy trì lâu rồi, chỉ là không biết có thể ngăn cản một kiếm của ta hay không.”
Xuy.
Một kiếm quang bay ra san bằng cửu thiên thập địa, toàn bộ Cửu Tinh Vũ Trụ vào giờ khắc này tràn ngập nguy hiểm.
Đạm Đài Huyền Nguyệt hoa dung thất sắc, hoảng sợ nhìn Diệp Trường Sinh: "Hắn trở nên mạnh mẽ như vậy?”
"Rốt cuộc đã chiếm được bao nhiêu cơ duyên mà có thể trở nên khủng bố trong thời gian ngắn như vậy?”
Ầm.
Tiếng nổ vang lên, Kim Thân của Trương Tiểu Phàm bị nghiền nát, từng dấu vết nổ tung xuất hiện, miệng phun ra từng ngụm máu, thân ảnh hắn bay ngược ra sau.
Kim Thân của ta đã bị phá vỡ?
Trương Tiểu Phàm cảm thấy không thể tin được.
Kim Thân Vô Địch cũng có thể bị phá vỡ sao?
Kiếm của hắn... Thật đáng sợ.
Trong lúc nhất thời, trong đầu hắn ta có muôn vàn suy nghĩ, tự xưng là thiên tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ ở kỷ nguyên Cổ Linh, nhưng tuyệt đối không nghĩ tới Kim Thân bị một kiếm phá.
Thế giới thực sự ngày càng thú vị.
Không có yêu nghiệt nhất, chỉ có yêu nghiệt hơn.
Tu sĩ nghịch thiên thì năm nào cũng có, năm nay thật sự đặc biệt nhiều.
Xuy.
Lại một kiếm quang nghiền nát hư không, chém xuống trên người Trương Tiểu Phàm, Diệp Trường Sinh biết một kiếm này đi xuống, Tiểu Trương chắc chắn phải chết.
“Ngươi dám!”
Trên cửu thiên, âm thanh như phán xét.
Một vệt sáng bắn xuống va chạm cùng một chỗ với kiếm quang của Diệp Trường Sinh.
Tiếng nổ tung truyền ra, năng lượng dao động khủng bố bao trùm chư thiên, đánh bay Trương Tiểu Phàm ra ngoài.
Đúng lúc này.
Một bóng dáng xinh đẹp từ hư không bay xuống, xuất hiện sau lưng Trương Tiểu Phàm, đỡ hắn đứng lên.
Người tới khuynh quốc khuynh thành, một bộ quần áo màu đen phác họa thân thể đến hoàn mỹ, cao quý, xinh đẹp, mị hoặc, lạnh như băng.
Diệp Trường Sinh híp mắt đánh giá nữ tử, đã lâu không gặp được nữ nhân ưu tú như vậy, cũng không biết nàng có thể đánh hay không?
Không biết từ khi nào Diễm Xích Vũ đã xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, nhìn nữ tử trước mắt, vô cùng hài lòng gật gật đầu: "Không tệ, dáng người này...”
"Chủ nhân, ngươi nghỉ ngơi đi, giao nàng cho ta."
"Chủ nhân yên tâm, ta sẽ hầu hạ nàng tốt, không đúng, ta sẽ để cho nàng thần phục."
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn lại: "Cút sang một bên, nữ nhân này rất mạnh, có thể đánh chết ngươi. ”
"Phải không?" Diễm Xích Vũ nghe được sẽ bị đánh chết thì trở nên vô cùng hưng phấn: "Vậy thật sự là quá tốt, nếu nàng có thể đánh chết ta, ta nhất định sẽ cảm tạ.”
“Xích Vũ, ngươi thật sự tu tiện đạo?”
"Chủ nhân, ngươi không hiểu." Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: "Chủ nhân, ta có một thần thông bản mệnh tên là Phượng Hoàng Niết Bàn, chết một lần thì càng mạnh mẽ hơn. ”
“Càng chết, càng mạnh!”
Diệp Trường Sinh: "..."
Lúc này.
Nữ tử nhìn Diệp Trường Sinh, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Trương Tiểu Phàm: "Tiểu Phàm, chút chuyện này cũng không làm được sao?”
"Đại tỷ, hắn... Ta chỉ nhìn hắn hắn đã đánh ta.”
“Được rồi, ngươi lui ra đi!” Nữ tử lạnh nhạt nói, chậm rãi mà đi, đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh: "Các hạ rất mạnh? Chúng ta tới đánh một chầu.”
Diệp Trường Sinh nói: "Để lại tên!”
Nữ tử nói: "Hiên Viên Ngoan Nhân.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Bắt đầu đi!”
Hiên Viên Ngoan Nhân nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lóe lên, chỉ vào Ninh Tuyền Cơ nói: "Để nàng cùng lên, ta đánh ba người các ngươi.”
"Như vậy mới thú vị."
Diệp Trường Sinh nói: "Không cần, chúng ta một chọi một, vui vẻ hơn nhiều.”
Hiên Viên Ngoan Nhân nói: "Ta sẽ đánh chết ngươi.”
Linh diệt.
Dứt lời Diệp Trường Sinh phát hiện linh khí trên hư không đã biến mất trong nháy mắt, Hiên Viên Ngoan Nhân tiếp tục đi về phía trước, dưới chân từng bước sinh kiếm, theo cánh tay ngọc vung lên, vô số kiếm quang như rồng cắn nuốt về phía Diệp Trường Sinh.
“Kiếm này tên là Trảm Đạo!”
Một kiếm trảm đạo?
Diệp Trường Sinh nhìn kiếm quang chém xuống, vẻ mặt trở nên ngưng trọng, uy lực một phá đại đạo vũ trụ.
Hơn nữa sẽ làm cho đạo tâm người ta không ổn định.
Một nữ nhân lại tu luyện kiếm đạo đến trình độ như thế, thật sự khiến người ta khiếp sợ.
“Sát kiếm!”
Diệp Trường Sinh giơ tay lên, một kiếm bay ra nghênh đón kiếm quang trảm đạo trước mặt, ngay sau đó, hai kiếm quang va chạm cùng một chỗ.
Giống sao chổi rơi xuống trái đất.
Hủy diệt...
Mất tích...
Thân ảnh mấy người Thái Sơ, An Lạc Nhi, Diễm Xích Vũ, Hắc Doanh Doanh, Đạm Đài Huyền Nguyệt bị kiếm khí hất bay ra ngoài.
Bọn họ khí huyết sôi trào, linh khí chạy loạn, tuyệt đối không nghĩ tới lực công kích của hai người này lại đáng sợ như thế.
Theo kiếm khí tràn ngập hư không, sắc mặt Hiên Viên Ngoan Nhân lạnh như băng: “Có chút thú vị, ngươi thật sự là một người đặc biệt.”
"Nếu ta không đoán sai, ngươi giết người hẳn là không nhìn cấp bậc, đúng không?"