Chương 1615: Ta muốn...

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1615: Ta muốn...

Băng Vận Nhi lắc đầu: "Không thể nào, hắn không có thực lực như vậy, ở trước mặt Vũ tỷ tỷ hắn cũng không hề có lực đánh trả, muốn uy hiếp đến chúng ta, căn bản là không thể nào.”

“Chỉ tiếc cho không gian pháp tắc của chúng ta, nếu không cách nào để hắn thần phục chúng ta, Tô huynh tính toán làm như thế nào, nhổ cỏ tận gốc?"

Tô Huyền Mộc chém đinh chặt sắt: "Không thần phục, để cho hắn rời đi đi.”

"Vì sao?" Băng Vận Nhi khó hiểu.

"Bí mật trên người hắn nhiều lắm, cho dù là ta cũng không thể nhìn thấu những nhân quả kia." Tô Huyền Mộc lạnh nhạt nói: "Trở mặt với người như vậy cũng không phải là hành động sáng suốt, không thể trở thành người của mình, cũng không nên trở thành kẻ địch.”

Băng Vận Nhi nói: "Có lẽ hắn vĩnh viễn cũng không thể đi ra khỏi vũ trụ, Tô huynh có phải đánh giá hắn quá cao hay không?”

Tô Huyền Mộc nói: "Ta chưa bao giờ đánh giá quá cao bất cứ kẻ nào, cũng sẽ không đánh giá thấp bất cứ kẻ nào.”

Dứt lời, ánh mắt hai người nhìn về phía Vũ Sư Tuyền rời đi...

...

Sâu trong rừng.

Nước sông nhỏ chảy ào ào, gợn sóng lăn tăn, cỏ non chập chờn.

Diệp Trường Sinh đứng bên bờ sông, người vẫn bị giam cầm như trước, nhìn Vũ Sư Tuyền trước mắt, luôn cảm giác sắp có chuyện lớn xảy ra.

Trong đầu đột nhiên xuất hiện một bóng người, chính là Dạ Sanh Ca trong Hỗn Độn Quan, rất lo lắng nữ tử trước mắt giống như Dạ Sanh Ca.

Hắn đột nhiên nhận ra một vấn đề, đẹp trai cũng không phải muốn làm gì thì làm, ngược lại sẽ mang lại rất nhiều nguy hiểm.

Trước kia người khác chỉ thèm thèm mà thôi, hiện tại những người này trực tiếp bá vương ngạnh thượng cung(*).

((*)Bá vương ngạnh thượng cung: bá vương – chỉ những người siêu mạnh mẽ, ngạnh thượng cung – xuất ra lực còn mạnh hơn cung nỏ, dùng để thay thế cho hai từ ‘cưỡng gian’)

Cậu bé ở bên ngoài một mình, nhất định phải bảo vệ tốt chính mình.

Xã hội rất đơn giản, phức tạp chính là con người.

“Tiền bối dẫn ta tới đây có chuyện gì?”

Vũ Sư Tuyền mỉm cười: "Trên người tiểu đệ đệ có vật cứng, có thể chia sẻ cho ta hay không.”

"Ta không muốn nhiều lắm, ngươi nhất định có thể làm được."

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, ngươi giam cầm ta, không động được, chuyện gì cũng không thể làm.”

"Mở cho ta trước, chúng ta lại làm một lần bên bờ sông nhỏ, chuyện gì cũng có thể giải quyết."

Vũ Sư Tuyền đánh giá Diệp Trường Sinh: "Ngươi tốt nhất không nên giở trò, nếu không sẽ rất nguy hiểm, nếu ta động thủ, ngay cả chính mình cũng sợ hãi.”

Nói đến đây, nàng vừa chuẩn bị động thủ giúp Diệp Trường Sinh cởi trói, cánh tay nâng lên lại hạ xuống: "Ta luôn cảm giác ngươi đang lừa gạt ta, miệng nam nhân đều là quỷ gạt người, không thể bởi vì ngươi còn nhỏ mà ta sẽ tin tưởng ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, ngươi hiểu lầm, ta chưa bao giờ gạt người. Tiền bối tuyệt thế phong hoa, làm cho người ta mê mẩn.”

"Lừa gạt mỹ nhân, đó chính là tội lỗi."

Cái miệng nhỏ này thật ngọt, giống như được bôi mật vậy.

Vũ Sư Tuyền cười nhẹ nhàng, từng bước tiến gần Diệp Trường Sinh: “Ta vẫn nên chủ động thì hơn, tự mình động thủ ăn uống đủ.”

Diệp Trường Sinh: "..."

Nữ nhân như hổ, lời này không sai chút nào.

Chẳng lẽ thật sự muốn cho nàng...

Đẩy ta?

Trong lúc nhất thời, suy nghĩ trong đầu hắn xoay nhanh: "Tiền bối chờ một chút.”

Vũ Sư Tuyền giật mình: "Tiểu đệ đệ muốn nói gì?”

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, tu vi của ngươi đã lâu không đột phá, ta có một thứ có thể làm cho tiền bối dễ dàng đột phá, còn có rất nhiều chí bảo đưa cho tiền bối.”

Vũ Sư Tuyền nói: "Thật chứ?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đó là đương nhiên.”

Dứt lời, linh khí trên ngươi hắn bắn ra, giam cầm đột nhiên bị mở ra, Vũ Sư Tuyền trầm giọng nói: "Giam cầm mở ra, giao đồ ra.”

Diệp Trường Sinh nói: "Thứ có thể làm cho tiền bối đột phá tự nhiên là chí bảo vô thượng, ta há có thể mang theo trên người, nếu tiền bối tin ta, theo ta đi một chỗ.”

Bịch.

Thần tháp Tử Dương lơ lửng trên không trung, vô lượng uy áp bao phủ, ánh mắt Vũ Sư Tuyền rơi vào trên thân tháp, ánh mắt lóe lên, dáng vẻ giật mình.

"Ngươi nói thứ kia ở trong tháp này?"

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Đúng vậy, tiền bối không dám đi vào sao”

Vũ Sư Tuyền kéo cánh tay Diệp Trường Sinh, hai người cùng nhau tiến vào trong Thần tháp Tử Dương, thật sự là ngốc nghếch sao?

Trụ Hà.

Vũ Sư Tuyền nhìn Trụ Hà mênh mông bát ngát, mạnh mẽ nắm lấy tay Diệp Trường Sinh, kích động nói: "Ta muốn..."

Ta muốn...?

Diệp Trường Sinh thấy ánh mắt Vũ Sư Tuyền mê ly nhìn Trụ Hà trước mắt, trong mắt lộ ra sự tham lam và khao khát.

"Ngươi muốn?"

Vũ Sư Tuyền nhẹ nhàng gất đầu: “Không nghĩ tới trên người ngươi còn có chí bảo như vậy.”

Diệp Trường Sinh giật mình, bình tĩnh nhìn Vũ Sư Tuyền: "Ngươi biết nó.”

Vũ Sư Tuyền nói: "Đó là đương nhiên, trong Tinh Tế vô tận có rất nhiều Trụ Hà, đã từng may mắn gặp qua, nhưng đều không cách nào so sánh với Trụ Hà trước mắt.”