Chương 1616: Ta muốn… 2
"Liếc mắt không có điểm cuối, cuối dòng sông này rốt cuộc là cái gì?"
Diệp Trường Sinh nói: "Thật ra ta cũng muốn biết.”
Vũ Sư Tuyền cười nói: "Ngươi đã là chủ nhân của nó, sớm muộn gì cũng có thể đến bờ bên kia.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Diệp tiểu đệ, ta muốn không nhiều lắm, để cho ta tu luyện ở trên bờ sông này một thời gian có được không?”
“Tu luyện một thời gian?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Cũng không phải là không thể.”
"Tiền bối, vậy ngươi không có ý định rời đi sao? Đại hội Đạo Thống kết thúc, tiền bối không phải nên trở về phục mệnh sao?”
Vẻ mặt Vũ Sư Tuyền nghiêm túc nhìn Diệp Trường Sinh: "Gọi tiền bối gì, gọi là tỷ tỷ. Ta tự do, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ai cũng đừng mong chi phối được ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Tỷ tỷ, không phải ngươi là thành viên của Vạn Thần Vũ Trụ sao?”
Vũ Sư Tuyền cười một tiếng, đẹp vô cùng, không thể không nói, ở trên người nàng có ý vị khác, rất hấp dẫn người khác.
Trong lúc giơ tay nhấc chân luôn luôn dẫn dắt dây thần kinh của người khác.
Tổng kết một câu chính là liếc mắt một cái đã lập tức muốn cho nàng, tìm hiểu nàng kỹ hơn, thảo luận cuộc sống tiếp theo.
"Ngươi cho rằng ai cũng có thể buông xuống giới này để chủ trì Đạo Thống Linh Giới sao? Chúng ta cũng đã trải qua nhiều thử thách mới có thể. Hiện tại ngươi trở thành người đứng đầu, nếu như theo chúng ta đi Vạn Thần Vũ Trụ, chúng ta có thể tiến vào một phương thế lực lớn, như vậy chúng ta có thể đạt được rất nhiều tài nguyên.”
"Nhưng nếu ngươi từ chối, tổn thất của chúng ta sẽ rất lớn, có thể nói là mất cả chì lẫn chài."
Diệp Trường Sinh nhướng mày kiếm lên, mặt lộ vẻ khó hiểu: "Tỷ tỷ, theo tỷ nói thì đây là thâm hụt tiền mua bán nha.”
Cuộc sống không phải là một ván cược lớn sao?
Không ai biết điều gì sẽ xảy ra vào phút tới.
Vũ Sư Tuyền lạnh nhạt nói, đôi mắt như sóng, nghiêng mặt nhìn Diệp Trường Sinh: "Nếu dẫn ngươi trở về, chúng ta sẽ thắng trận đánh cược này.”
"Đáng tiếc ngươi từ chối, đổi lại là bên cạnh đã sớm giết ngươi, nhưng ba người chúng ta không làm như vậy."
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Lúc trước ta từng động sát ý với ngươi, đồng thời cũng thèm muốn huyết mạch và thân thể của ngươi, tuy nhiên hiện tại ta thay đổi chủ ý, về sau ngươi chính là đệ đệ của ta.”
Thành thật, thẳng thắn.
Không làm bộ.
Diệp Trường Sinh cười nói: "Tỷ tỷ là bởi vì ta có Thần Thủy Trụ Hà cho nên không có ý định giết ta sao?”
Vũ Sư Tuyền lắc đầu: "Ta muốn nói bởi vì tình yêu, ngươi có tin hay không?”
Tình yêu?
Ta tin ngươi cái quỷ...
Thế gian không chỉ có nam tử mới đẹp.
Nữ tử cũng vậy.
Nhất là người trong võ đạo.
Nàng nhất định là để cho ta ở trên giường trước, uốn người nghênh đón.
Ngọc thụ hậu đình hoa. (Bài thơ của Trần Thúc Bảo)
Thông qua song tu để tăng tu vi của mình, tui, cặn bã!
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Loại tình yêu này, ta chưa bao giờ đụng vào.”
Vũ Sư Tuyền nói: "Vì sao?”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Tình yêu giống như quỷ, chỉ là nghe nói qua, chưa từng thấy qua.”
Thật ra không biết, hắn tin tưởng tình yêu, chỉ là không tin sẽ có tình yêu với Vũ Sư Tuyền, giữa các nàng... Không có tình cảm.
Cho dù hắn muốn ăn bám, Vũ Sư Tuyền cũng không thỏa mãn được hắn, thực lực không đạt tới.
Vũ Sư Tuyền ngồi xổm xuống, tay ngọc xẹt qua Trụ Hà, đầu ngón tay đặt lên môi, Diệp Trường Sinh từ trên cao nhìn xuống, thu tất cả vào đáy mắt.
Núi cao, khe rãnh sâu...
Quá lớn.
Thật ra hắn có thể nắm thứ này, nhưng hắn lo lắng mình không khống chế được.
Diệp Trường Sinh nói: "Vũ tỷ tỷ, chúng ta đi vào Trụ Hà đi.”
Vũ Sư Tuyền xoay người nhìn chằm chằm Diệp Trường Sinh, trầm mặc hồi lâu, giống như lại nói, thật sự là tiểu quỷ.
Còn muốn nước chấn?
Ừm... Cái này...
Diệp Trường Sinh biết Vũ Sư Tuyền hiểu lầm.
Hắn thật sự không có ý gì khác, càng không muốn chơi trong nước.
Bịch.
Hắn tiến vào Trụ Hà, nước bắn tung tóe khắp nơi, gợn sóng dao động, Vũ Sư Tuyền nhìn bọt nước trên mặt sông.
Tỷ tỷ thành toàn ngươi.
Dưới nước, nàng đuổi theo Diệp Trường Sinh, đột nhiên một tòa tháp lớn xuất hiện trước mắt.
Tàng Thư Các của Vũ Trụ Cấm Viện.
Diệp Trường Sinh chậm rãi ổn định thân ảnh, xoay người nhìn về phía Vũ Sư Tuyền: "Vũ tỷ tỷ, tới nơi này!”
Vũ Sư Tuyền đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên kinh ngạc, nhìn tàng thư các trước mắt.
"Không nghĩ tới ở dưới Trụ Hà còn có thứ khác."
Rung động.
Thực sự là quá rung động.
Diệp Trường Sinh cười nói: "Vũ tỷ tỷ, ta sẽ dẫn ngươi đến một chỗ khác.”
Vũ Sư Tuyền nói: "Còn có chí bảo sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đương nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu.”
Ngay sau đó.
Thân ảnh hai người chợt lóe, đi tới tầng năm Tàng Thư Các, ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở cửa vào tầng sáu: "Vũ tỷ tỷ, sau lưng phong ấn này của tỷ còn có chí bảo mạnh mẽ hơn, có muốn thử một lần tiến vào hay không?”