Chương 1618: Làm người không thể chân thành một chút sao? 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1618: Làm người không thể chân thành một chút sao? 2

Diệp Trường Sinh nói: “Tiếp tục tới đánh ta, van cầu ngươi giết ta!”

Vũ Sư Tuyền: “…”

Nàng không dám tùy tiện công kích Diệp Trường Sinh.

Cắn trả thật sự quá mạnh.

Vốn cho rằng một đòn mình đánh xuống có thể khiến Diệp Trường Sinh biến thành tro bụi, kết quả chính mình lại bị thương.

Nói ra thì ai có thể tin được chứ, không thể tưởng tượng nổi.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Nếu ngươi không động thủ, vậy thì ta sẽ động một chút.”

Thật ra Diệp Trường Sinh biết hắn không đánh lại được Vũ Sư Tuyền, ít nhất là không có cách nào chém giết nàng cho nên hắn mới từng bước từng bước dẫn Vũ Sư Tuyền đến nơi này.

Ngươi sẽ không thật sự cảm thấy Diệp Trường Sinh tốt bụng, có thể dẫn người xa lạ đến dưới đáy Trụ Hà chứ?

Cho tới bây giờ toàn là Diệp Trường Sinh hố người khác, lúc nào thì hắn bị người khác hố?

Vũ Sư Tuyền tới đây mất đi một Tinh Tế Bí Thược, hiện tại còn bị Diệp Trường Sinh làm cho thương nặng, mà nàng lại chẳng đạt được gì.

Kết cục như thế nào, ai cũng không biết.

Phong ấn.

Dứt lời, Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, bốn cột sáng linh khí xuất hiện giống như lồng giam bao phủ trên người Vũ Sư Tuyền.

Một nguồn thần lực vô hình xuất hiện trong cơ thể Vũ Sư Tuyền, sao hắn cũng hiểu được linh lực giam cầm?

Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh căn bản không hiểu bí thuật dùng linh lực giam cầm của nàng, hiện tại hắn chỉ sử dụng bí thuật phong ấn của Hồng Nguyệt Thần Chủ Nguyệt Khuynh Thành.

Hiệu quả của hai bí thuật này không khác nhau lắm, đây cũng là nguyên nhân Diệp Trường Sinh không sao chép bí thuật của Vũ Sư Tuyền.

Vũ Sư Tuyền nói: “Ngươi muốn giết ta?”

Diệp Trường Sinh nói: “Xưa nay ta không hiểu thương hương tiếc ngọc, đương nhiên ta cũng có thể không giết ngươi, nhưng ngươi nhất định phải có giá trị.”

“Giá trị, có hiểu không?”

Sắc mặt Vũ Sư Tuyền chìm xuống: “Từ lúc mới bắt đầu ta không nên tin tưởng, việc đã đến nước này, chúng ta hãy nói chuyện thật tốt đi!”

“Nếu như ta liều chết đánh một trận thì ngươi cũng không có chỗ tốt nào, tốt nhất đừng hoài nghi lời nói của ta.”

Diệp Trường Sinh nói: “Nói tiếp đi!”

“Trước hết bỏ giam cầm ra.” Vũ Sư Tuyền lanh nhạt nói, sau khi phong ấn được mở ra, nàng lại uống một ít nước Trụ Hà: “Ngươi không có ý kiến chứ?”

Diệp Trường Sinh nói: “Nơi này là địa bàn của ta, cho dù thân thể ngươi khôi phục cũng không làm gì được ta.”

“Ta có rất nhiều nước, ngươi muốn bao nhiêu cũng được.”

Vũ Sư Tuyền nói: “Ta có thể bỏ qua chuyện cũ, ngươi để ta rời khỏi nơi này, ta sẽ giúp ngươi đi tìm Tinh Tế Bí Thược còn lại.”

Nói đến đây, nàng hơi dừng lại rồi tiếp tục: “Trừ điều đó ra, về sau Diệp Trường Sinh ngươi chính là đệ đệ ta.”

Vì sao?

Đây là vì hận sinh yêu?

Diệp Trường Sinh cười khổ một tiếng.

Vũ Sư Tuyền lại nói: “Nhân quả giữa chúng ta sẽ không bị chặt đứt như vậy, ngươi trở thành đệ đệ của ta, ta không thua thiệt chút nào.”

“Khiến ta mất đi Tinh Tế Bí Thược, nhưng ít nhất cũng cho một vài chỗ tốt.”

“Đúng rồi, khi ta tìm được Tinh Tế Bí Thược, ngươi nhất định phải để ta cùng tiến vào cửa kết giới kia.”

Diệp Trường Sinh không chút do dự: “Được, ta đồng ý với ngươi.”

Không thể không nói, Vũ Sư Tuyền hết sức thông minh, thành công hóa giải nguy hiểm, còn để mình trở thành kẻ thu lợi.

Lại nhận Diệp Trường Sinh làm đệ đệ, điều này còn hơn tất cả các chí bảo.

Có một số việc, từ góc độ khác nhau, thứ ngươi có được sẽ không giống như đồ vật gì đó.

Lựa chọn lớn hơn nỗ lực, ngươi nói xem Vũ Sư Tuyền nhận Diệp Trường Sinh làm đệ đệ, như vậy nàng sẽ không cần phấn đấu bao nhiêu năm?

Giờ khắc này.

Vũ Sư Tuyền mừng thầm, vô cùng hài lòng với sự cơ trí của mình, nàng tin tưởng sau khi kết thiện duyên với Diệp Trường Sinh, mình sẽ có thu hoạch rất lớn trong tương lai.

Đương nhiên Diệp Trường Sinh cũng đâu ngốc, có một người tìm Tinh Tế Bí Thược miễn phí cho hắn, chẳng lẽ không tốt sao?

Có một người giúp đánh nhau miễn phí, lại không thơm à?

Cuối cùng sẽ có một ngày, hắn sẽ đi tới bên ngoài vũ trụ, có người quen, tự nhiên mọi chuyện cũng thuận tiện hơn rất nhiều.

Cân nhắc lâu dài, Diệp Trường Sinh cảm thấy mình cũng không thua thiệt chút nào.

Ngay sau đó.

Hai người rời khỏi Thần tháp Tử Dương, trong khi tiến lên, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Vũ tỷ tỷ, bí mật trên người ta…”

Vũ Sư Tuyền nói: “Yên tâm, ta sẽ không nói cho những người khác.”

Hai người đi vào trong Đạo Thống Linh Giới, tầm mắt Tô Huyền Mộc và Băng Vận Nhi đồng loạt rơi vào trên người hai người bọn hắn.

Vũ Sư Tuyền cười nhạt, quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Đệ đệ, ngươi khiến tỷ tỷ rất hài lòng, những đan dược này cho ngươi, giữ lại bồi bổ thân thể.”

Nhìn đan dược trôi nổi trong hư không, Diệp Trường Sinh…

Mẹ nó.

Sao câu nói này lại quen thuộc như vậy.

Nữ nhân này… Thật sự chết vì sĩ diện.

Làm người không thể chân thành một chút sao?