Chương 1619: Làm người không thể chân thành một chút sao? 3
Trong Đạo Thống Linh Giới, hai người Tô Huyền Mộc nghe tiếng Vũ Sư Tuyền, một người cực kỳ chấn động, một người thương tâm gần chết.
Thời đại thay đổi rồi.
Băng Vận Nhi dời bước đi tới bên người Vũ Sư Tuyền, cười một tiếng: “Vũ tỷ tỷ, lại bị ngươi đạt được.”
Vũ Sư Tuyền vẫn cười như cũ, nhưng trong lòng lại vô cùng đắng chát, bởi vì chỉ có nàng biết đã trải qua chuyện gì.
Căn bản chính mình cũng chưa được nếm mùi vị của Diệp Trường Sinh.
Đã từng coi là sẽ ăn được, ai ngờ ngay cả cơ hội há mồm cũng không có.
Suy nghĩ nhiều lại bị hiện thực vả mặt.
Ngươi và ta vốn không có duyên, bởi vì ta quá xấu.
Băng Vận Nhi lại nói: “Vũ tỷ tỷ chưa bắt được hắn sao?”
Vũ Sư Tuyền lắc đầu: “Không, là hắn kéo ta xuống.”
Băng Vận Nhi: “…”
Tô Huyền Mộc: “…”
Vũ Sư Tuyền lại nói: “Các ngươi đừng hiểu lầm, quan hệ tỷ đệ giữa ta với Trường Sinh vô cùng thuần khiết.”
“Về sau Trường Sinh là đệ đệ ta, chẳng lẽ các ngươi không có chút biểu hiện gì sao?”
Băng Vận Nhi và Tô Huyền Mộc cảm thấy khó có thể tin, đây vẫn là Vũ Sư Tuyền mà bọn họ biết sao? Là đệ nhất yêu nữ Vạn Thần Vũ Trụ sao?”
Đã từng có không ít nam tử ngưỡng mộ nàng nhưng đều bị nàng xem như tài nguyên tu luyện, cuối cùng cũng chết.
Lần này nàng lại xưng tỷ gọi đệ với Diệp Trường Sinh, thật sự khiến người ta quá ngoài ý muốn.
Tầm mắt hai người đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, lẳng lặng đánh giá hắn, giống như đang nói, tiểu tử ngươi có đồ tốt nha.
Có thể bắt được Vũ Sư Tuyền, tuyệt không phải thủ đoạn bình thường.
Băng Vạn Nhi từ từ giơ cánh tay lên, lòng bàn tay xuất hiện khí hàn băng: “Diệp công tử, Hàn Băng Linh Thiền này cho ngươi, có thể chống đỡ được thần hỏa trong chư thiên vũ trụ, đồng thời có thể khiến đạo tâm của ngươi tịnh tâm, cũng có trợ giúp rất lớn với lĩnh hội áo nghĩa vũ trụ.”
Nàng không ngốc chút nào.
Vũ Sư Tuyền có thể xưng tỷ gọi đệ với Diệp Trường Sinh thì đương nhiên là nhìn trúng tiềm lực của hắn, đương nhiên nàng không thể bỏ qua cơ hội lần này.
Trong nhóm chí bảo, Hàn Băng Linh Thiền này thích hợp với Diệp Trường Sinh nhất.
“Tiền bối quá khách khí, ta vô công bất thụ lộc.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói xong, yên lặng lấy Hàn Băng Linh Thiền đưa vào hệ thống, ngay sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Tô Huyền Mộc: “Tiền bối cũng đừng quá lãng phí.”
Tô Huyền Mộc: “…”
Đây là không cho hắn tốn kém sao?
Nhưng sao lại có cảm giác Diệp Trường Sinh đang nói: “Ngươi lấy ra đi!”
Vũ Sư Tuyền nói: “Lão Tô, ngươi không nể mặt ta sao?”
Tô Huyền Mộc nói: “Sao có thể, ta chỉ đang suy nghĩ nên tặng gì phù hợp với Diệp tiểu hữu.”
“Ngươi cũng biết bố trí Đạo Thống Linh Giới đã tiêu hao quá nhiều tài nguyên của ta rồi.”
Vũ Sư Tuyền cười nói: “Lão Tô, ngươi cũng đừng giấu nữa, ai chẳng biết ngươi có danh hiệu Tô Ức Vạn, nghe nói chỉ riêng linh mạch ngươi đã có triệu vạn, rốt cuộc có thật không?”
Tô Huyền Mộc dở khóc dở cười: “Nghe đồn, chỉ là nghe đồn, không thể coi là thật.”
Nói đến đây, hắn ngừng lại, lòng bàn tay xuất hiện một khối đá màu đen: “Diệp tiểu hữu là kiếm tu, vậy thì sẽ không thiếu kiếm, trên người cũng có vô số chí bảo. Ta lấy được khối huyền thạch này từ hội đấu giá Tinh Tế, đến nay cũng không biết là gì.”
“Hiện tại tặng nó cho Diệp tiểu hữu, hi vọng có một ngày nó có thể phát huy tác dụng trong tay tiểu hữu.”
Diệp Trường Sinh nhận lấy huyền thạch đang trôi nổi, dưới sự điều tra của Động Hư Chi Nãn, hắn đã biết đây là gì.
Ngay khi hắn muốn đưa huyền thạch vào hệ thống thì một cột sáng màu đen xuất hiện, bay thẳng lên cao.
Linh khí kinh khủng màu đen khiến mọi người lui ra ngoài, ngay cả Diệp Trường Sinh cũng lui ra trăm trượng, không thể tin nhìn cột sáng màu đen.
Hư Vô Hắc Linh Thạch.
Đừng nhìn nó chỉ là một hòn đá lớn chừng cái nắm tay, nhưng bên trong lại chứa vô lượng linh khí hư vô.
Trừ điều đó ra thì Diệp Trường Sinh cũng không biết nó có công dụng gì.
Dưới sự nhìn chăm chú của bốn người, cột sáng màu đen đột nhiên chuyển động, ngưng tụ ra Hắc Long Đằng Long, ánh sáng chiếu rọi cửu thiên.
Tô Huyền Mộc vô cùng chấn động, vật này đã nằm trong tay hắn cả vạn năm nhưng vẫn chỉ có dáng vẻ là hòn đá, vì sao khi đến trong tay Diệp Trường Sinh lại biến dị như thế
Là ta quá phế ư?
Lập tức thấy hơi sa sút.
Miêu tả cảm giác này như thế nào đây?
Cải trắng tốt để cho heo ủi?
Bịch.
Cột sáng màu đen xoay quanh bay lượn, quay quanh người Diệp Trường Sinh, ngay sau đó nó cũng không chui vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh mà cuộn lại trên dây lưng của hắn.
Nhìn qua mà giật mình, chủ yếu cái kia không giống như đai lưng, hơi nhô lên, giống như đầu rùa.
Nhìn qua dữ tợn khủng bố.
Để thứ này trên dây lưng, xem ra cũng không phải người tốt lành gì.