Chương 1620: Làm người không thể chân thành một chút sao? 4

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1620: Làm người không thể chân thành một chút sao? 4

Diệp Trường Sinh cố gắng lấy nó xuống nhưng đều thất bại, ngay khi hắn nghĩ mãi không ra thì đột nhiên bên tai vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống.

[Đinh, chúc mừng chủ nhân đã đạt được Hư Vô Thiên Thạch, chú thích: đá này có được linh trí, biến ảo khó lường, chỉ cần chủ nhân được nó tán thành thì có thể khiến nó hóa thành bất cứ hình dáng gì.]

Diệp Trường Sinh giật mình, dựa theo hệ thống nói, bây giờ hắn còn chưa được Hư Vô Thiên Thạch tán thành.

Hắn đưa tay sờ lên trên cột sáng màu đen, vô cùng nhẹ nhàng ôn nhu, đột nhiên đầu ngón tay lại thấy hơi nhói nhói.

Máu tươi chui vào Hư Vô Thiên Thạch, dưới sự điên cuồng cắn nuốt, Diệp Trường Sinh phát hiện mình lại có cảm giác tâm ý tương thông với Thiên Thạch.

Hắn nhìn về phía Tô Huyền Mộc, thần tâm hơi động, Hư Vô Thiên Thạch từ bên hông bay lên, trong chốc lát hóa thành dáng vẻ Tô Huyền Mộc.

Trong lúc nhất thời có hai Tô Huyền Mộc, nhìn qua giống nhau như đúc, thật thật giả giả, giả giả thật thật, căn bản không phân biệt được.

Tô Huyền Mộc hít sâu một hơi, kẻ này khủng bố như vậy, lại biến thành chính mình.

Nếu hai người không nói lời này thì không có cách nào phân biệt ai là thật, ai là giả.

Tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động, Hư Vô Thiên Thạch biến thành Tô Huyền Mộc lại trở về bên hông hắn, có điều lần này lại xuất hiện dáng vẻ của ngọc trắng.

Nhìn qua thuận mắt hơn nhiều, khiến hắn tăng thêm một phần nho nhã.

Lại trở nên đẹp trai.

Một tấm ngọc trắng trang trí lại khiến hắn đẹp như vậy thì hơi quá mức.

Vũ Sư Tuyền đi đến bên người Diệp Trường Sinh, đánh giá miếng ngọc trắng bên hông hắn: “Trường Sinh, đây là gì?”

“Vì sao có thể tùy ý biến hóa?”

Diệp Trường Sinh nói: “Phật nói: Không thể nói, không thể nói.”

Nói đến đây, hắn dừng lại rồi nhìn về phía Tô Huyền Mộc: “Đa tạ tiền bối, về sau nếu không lăn lộn nổi ở bên ngoài Vạn Thần Vũ Trụ thì hãy đến tìm ta.”

“Vũ tỷ tỷ, thời gian cũng không còn sớm, các ngươi vẫn nên dẫn đường đi!”

“Cần phải trở về rồi.” Vũ Sư Tuyền nhẹ nhàng gật đầu: “Trường Sinh, ta chờ ngươi ở Vạn Thần Vũ Trụ, có cơ hội thì nhất định phải tới thăm chúng ta.”

Diệp Trường Sinh nói: “Được, về sau cửa lớn của Trường Sinh Vũ Trụ luôn rộng mở cho các ngươi.”

Dứt lời, thân ảnh hắn tan biến trong Đạo Thống Linh Giới, ba người nhìn hắn rời đi đều ngây ra như phỗng.

Nhất là Tô Huyền Mộc, lòng đang rỉ máu, cả người không tốt.

Ầm.

Ầm.

Từng tiếng nổ mạnh truyền ra, Đạo Thống Linh Giới bắt đầu sụp đổ, Tô Huyền Mộc nói: “Mẹ nó, Diệp tiểu hữu quá độc ác, đi thì đi đi, còn muốn cắn nuốt Đạo Thống Linh Giới.”

“Đây là việc mà người làm sao?”

“Nhanh lên, chậm thì có chuyện mất!”

Băng Vạn Nhi: “…”

Vũ Sư Tuyền: “…”

Đạo Thống Linh Giới nứt ra.

Toàn bộ thành Đạo Thống nhốn nháo, không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

Những tu sĩ tham gia đại hội Đạo Thống những ngày này không ai rời đi, tất cả mọi người đều muốn biết Diệp Trường Sinh còn sống hay đã chết.

Đến cuối cùng bọn họ có thể có được vị trí đứng đầu trong chức nghiệp hay không.

Không lâu trước đây, Lôi Khuyết, Đạm Đài Huyền Thiên, Dạ Cửu Mệnh đều nghĩ rằng bọn họ sẽ đứng đầu trong đại hội Đạo Thống lần này.

Thế nhưng khi bọn họ gặp Diệp Trường Sinh, độ khó tăng lên khiến cho bọn họ kết thúc trong thất bại.

Lôi Khuyết và Đạm Đài Huyền Thiên tiến vào thử thách phù trận, suýt nữa đã ngã xuống trong đó, may mắn vẫn giữ được cái mạng.

Dạ Cửu Mệnh đã thất bại khi chưa bước vào không gian phù trận.

Ba người bọn họ đều không đi vào không gian pháp tắc, vậy sẽ là ai?

Cổ Thiên Thần?

Không, người thực sự tiến vào không gian pháp tắc là người mặc áo choàng xám kia.

Về thân phận thật sự của người áo choàng xám, cho đến nay không ai biết.

Giờ phút này, người áo choàng xám đứng ngạo nghễ trên đỉnh của lầu gác, chớp mắt đánh giá Đạo Thống Linh Giới trước mắt nứt ra.

Áo choàng che kín cơ thể, mặt nạ vàng đen che mặt làm cho người ta có cảm giác vô cùng u ám, hơi thở quanh người khiến cho người khác không rét mà run.

Mọi người trong thành đều biết có người áo choàng xám ở trên lầu gác, nhưng không có ai đi khiêu khích hắn, ngay cả Đạm Đài Huyền Nguyệt cũng chỉ lén quan sát.

Bởi vì hơi thở phát ra từ người này làm cho nàng cảm thấy rất nguy hiểm.

Cho đến bây giờ người này vẫn chưa làm ra chuyện gì gây nguy hiểm cho thành Đạo Thống, nàng không có lý do để ra tay.

Ầm.

Ầm

Tiếng nổ mạnh vang lên, thành Đạo Thống dường như rung lên, không gian bắt đầu khôi phục, Đạo Thống Linh Giới hoàn toàn biến mất.

Mọi người vẫn chưa thấy bóng dáng của Diệp Trường Sinh, trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ thất vọng. Con ngươi của Đạm Đài Huyền Nguyệt mở to, trong mắt lộ vẻ khó có thể tin được.

Không thể nào.

Hoàn toàn không thể.

Với sự hiểu biết của nàng về Diệp Trường Sinh, cho dù hắn không giành được vị trí đứng đầu chức nghiệp thì hắn cũng không để mình gặp nguy hiểm.