Chương 1635: Xây dựng Trường Sinh Vũ Trụ 7
Ngày hôm nay.
Từng bóng người xuất hiện cách thành Đạo Thống ngàn dặm, bọn họ thu hồi khí phi hành và thú phi hành, đạp không mà đi, xuất hiện ở ngoài thành.
Mọi người đứng thẳng tắp nhìn thành trì trước mắt, có chút không thể tin được ánh mắt của mình, nơi này là thành Đạo Thống sao?
Cường giả vạn tộc buông xuống chỉ vì gặp Diệp Trường Sinh một lần.
Nhưng khi bọn họ đi tới dưới thành Đạo Thống thì trực tiếp bị tòa lầu các cung điện trước mắt làm cho chấn động. Quỳnh lâu ngọc vũ hướng thẳng về phía bầu trời, linh khí cuồn cuộn mênh mông, cho dù là ở ngoài thành, linh khí bao phủ nơi này cũng làm cho tu vi bọn họ buông lỏng.
Trong hư không.
Đại đạo thần vận lượn lờ, vô lượng kiếm khí lướt động, bốn uy áp hạ xuống làm cho bọn họ sinh ra ý niệm thần phục.
Không ai ép buộc họ.
Giờ khắc này.
Một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, hơi thở trên người siêu phàm thoát tục, người tới không phải ai khác, chính là Đạm Đài Huyền Nguyệt.
Trong khoảng thời gian này nàng ở trong thành Đạo Thống tu luyện, tìm hiểu vấn đề võ đạo mà nàng đã thắc mắc rất lâu, một thân tu vi liên tiếp đột phá.
Hơn nữa Diệp Trường Sinh ban thưởng cho Trụ Hà Thần Thủy, để cho tu vi của nàng tăng lên đến cấp Trụ Hoàng.
Vốn tưởng rằng vĩnh viễn cũng không cách nào đánh vỡ gông cùm xiềng xích, vạn lần không nghĩ tới ngắn ngủi mấy tháng, tu vi đã có những thay đổi lớn như vậy.
Đạm Đài Huyền Nguyệt thấy vô cùng may mắn với lựa chọn của mình, ở lại trong thành Đạo Thống, nàng đạt được tất cả những thứ mà chính bản thân muốn.
Mọi người thấy Đạm Đài Huyền Nguyệt xuất hiện đều nhao nhao khom người một cái: "Bái kiến Đạm Đài Phủ chủ, chúng ta cầu kiến Trường Sinh Chi Chủ.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: "Thiếu chủ không ở trong thành, nếu chư vị đã tới, trước tiên vào thành đi!”
Dứt lời, cửa thành Đạo Thống mở ra, linh khí mạnh mẽ nghiền ép tới trước mặt, mọi người đặt mình trong đó, trên mặt hiện lên vẻ hưởng thụ.
Rất muốn ở lại nơi này.
Đánh chết ta cũng không muốn rời đi.
Bọn họ hận không thể hô hấp nhiều thêm hai cái, nếu có thể ở lại tu luyện trong thành Đạo Thống, võ đạo tăng lên chỉ trong tầm tay.
Kế tiếp, một câu nói của Đạm Đài Huyền Nguyệt suýt chút nữa làm cho mọi người hưng phấn thét chói tai: "Thiếu chủ cảm thấy linh khí thành Đạo Thống quá mỏng manh, cho nên đi ra ngoài tìm kiếm linh mạch và đạo linh, đợi Thiếu chủ trở về, linh khí trong thành sẽ càng thêm nồng đậm.”
“Chư vị là tu sĩ có thiên phú tuyệt hảo của Trường Sinh Vũ Trụ. Nếu như không có tục sự quấn thân, thì hãy ở lại trong thành tu luyện đi!”
Con ngươi lão giả áo trắng sáng lên: "Ý của Phủ chủ là chúng ta có thể tu luyện ở trong thành?”
Đạm Đài Huyền Nguyệt nói: "Vì sao không thể, Thiếu chủ xây dựng Trường Sinh Vũ Trụ, mục đích chính là vì để cho mọi người tu luyện ở đây.”
"Có điều, ta hy vọng mọi người có thể hiểu được, tu luyện trong thành phải tuân thủ quy củ nơi này, bằng không Thiếu chủ tức giận, hậu quả vô cùng nghiêm trọng."
Mọi người đương nhiên biết uy danh của Diệp Trường Sinh, có thể tu luyện trong thành đối với bọn họ mà nói chính là ban ân, ai còn dám gây chuyện trong thành chứ?
Ánh mắt lão giả áo trắng lướt qua mọi người: "Phủ chủ yên tâm, người nào dám gây chuyện trong thành, lão phu là người đầu tiên không đồng ý.”
"Ta cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
"Ta cũng vậy."
...
Vô tận hư không.
Diệp Trường Sinh chắp tay sau lưng, đứng ngay ngắn trên Trường Sinh Kiếm, tiên khí lượn lờ, như Chân Tiên trên Cửu Thiên.
Bắt chẹt giá trị nhan sắc, khí chất.
Đột nhiên, hắn nhướng mày kiếm lên, hai má hiện lên ý cười: "Chuyện gì xảy ra, sức mạnh tín ngưỡng tăng trưởng nhanh như vậy sao?”
Người trung thành, sức mạnh tín ngưỡng tự động tăng lên, cực kỳ sảng khoái.
Lại qua thật lâu, thân ảnh Diệp Trường Sinh đang đi bỗng ngừng lại, cách đó không xa xuất hiện một tòa thành trì.
Cuối cùng cũng đến Đại Thiên Vũ Trụ.
Ngay khi hắn đang chuẩn bị tiến vào thành, trong hư không, một bóng người nhanh chóng vọt tới phía hắn.
Người tới ngồi ngay ngắn trên một cái hồ lô rượu khổng lồ, trong tay cầm một quyển sách cổ, hình như rất nghiêm túc.
Đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh, hồ lô rượu ngừng lại, lão giả áo xanh vuốt vuốt chòm râu: "Tiểu hữu cũng tới tham gia... Đại hội Lục Phi sao?”
Diệp Trường Sinh giật mình: "Tiền bối, ngươi nói đại hội Lục Phi là cái gì?”
Lão giả áo xanh nói: "Thế mà ngươi không biết đại hội Lục Phi, đi thôi, theo ta cùng vào thành, lão phu từ từ giới thiệu cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy thì cung kính không bằng theo mệnh.”
Hai người cùng nhau bay về phía thành trì, đi về phía trước, Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía lão giả: "Tiền bối hình như rất thích học tập.”
Lão giả áo xanh cười nói: "Huyệt vô tận sao?”
Diệp Trường Sinh: "..."
Trên hư không.
Lão giả áo xanh trầm giọng hỏi: "Còn không biết tên của tiểu hữu.”
Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối gọi ta A Trường là được rồi.”