Chương 1636: Gặp Nhị Thánh, Tiên Mộ Tử
A Trường.
Ánh mắt lão giả áo xanh xẹt qua trên người Diệp Trường Sinh, bộ dáng say lờ đờ mông lung: "Dáng vẻ tiểu hữu tuấn lãng, không phân cao thấp với ta.”
"Nhưng cái tên gọi lại không đẹp gì."
Diệp Trường Sinh nói: "Dám hỏi xưng hô với tiền bối như thế nào?”
Lão giả áo xanh cười nhạt: "Ta là Tôn Nhị Thánh.”
Diệp Trường Sinh giật mình, cái tên này không tốt hơn A Trường của hắn bao nhiêu, dừng một chút, hắn trêu ghẹo nói: "Tiền bối có biết Tôn Đại Thánh không?”
Tôn Nhị Thánh nói: "A Trường tiểu hữu quen biết huynh trưởng ta?”
Diệp Trường Sinh: "..."
Tôn Nhị Thánh lại nói: "Không nên, huynh trưởng ta bế quan, đã mấy vạn năm không đi ra, tiểu hữu đương nhiên không biết hắn.”
"Chẳng lẽ có người mạo danh huynh trưởng ta, ở bên ngoài rêu rao lừa gạt, A Trường tiểu hữu nói cho ta biết, người này ở nơi nào."
"Ở..." Diệp Trường Sinh dừng một chút mới tiếp tục nói: "Ở Đông Thắng Thần Châu Ngạo Lai Quốc, nơi nào có ngọn núi gọi là Hoa Quả Sơn, Tôn Đại Thánh ở ngay đó!”
Tôn Nhị Thánh cau mày: "Nơi mà A Trường tiểu hữu nói, thế mà lão phu chưa từng nghe nói qua, Đông Thắng Thần Châu Ngạo Lai Quốc, lão phu nhớ kỹ.”
"Đợi huynh trưởng ta xuất quan, ta nhất định nói cho hắn biết để hắn đi tính sổ người giả mạo hắn."
Diệp Trường Sinh: "..."
Ngươi tìm cái...
Cũng không cùng chiều không gian.
Cho dù ngươi thật sự tìm được, một sợ lông của người ta cũng đủ đánh chết ngươi.
Ngay sau đó.
Hai người cách thành trì càng ngày càng gần, thành trì mọc lên nguy nga hùng vĩ, linh khí mênh mông bao phủ, có thể nói là tiên giới.
Trong không khí lại ẩn chứa một mùi hương lạ, nhẹ nhàng ngửi, làm cho người ta sảng khoái, say mê trong đó.
Thành trì này là gì? Đây là lần đầu hắn thấy thành trì tự mang mùi thơm.
Tôn Nhị Thánh lạnh nhạt nói: "A Trường tiểu hữu tuổi còn trẻ đã có được thực lực hiện tại, còn là một kiếm tu, Đại Thiên Vũ Trụ có thể bồi dưỡng ra thiếu niên thiên kiêu như ngươi, sợ là không có mấy chỗ.”
"Có thể phái ngươi tới đây, lão phu suy đoán ngươi hẳn là đệ tử Cấm Kỵ Kiếm Các."
Diệp Trường Sinh trầm mặc không nói, giả làm cao thủ.
"Xem ra lão hủ đoán đúng rồi." Tôn Nhị Thánh trầm giọng: "A Trường tiểu hữu, ngươi không biết đại hội Lục Phi, vậy ngươi hẳn là biết thành trì trước mắt đi.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Không biết.”
Tôn Nhị Thánh nói: "Vậy ngươi đến thành này làm gì?”
"Đi ngang qua." Diệp Trường Sinh đáp: "Tôn tiền bối, ta chỉ nghe nói qua Song Phi... Đại hội Lục Phi ngươi nói rốt cuộc là làm gì?”
Tôn Nhị Thánh nói: "Nói như vậy cho ngươi đi, trước tiên ta giới thiệu thành trì trước mắt cho ngươi, thành này tên là thành Nữ Thần.”
"Cũng là thành trì duy nhất trong Đại Thiên Vũ Trụ chỉ có nữ tu sĩ, hiện tại đang nói cho ngươi biết tình huống của đại hội Lục Phi. Hàng năm vào lúc này, thành Nữ Thần đều sẽ tổ chức một cuộc tỷ thí, quy tắc chính là ngươi có thể lựa chọn nữ tu khiêu chiến ở trong thành Thần Nữ, một lần ngươi có thể hắn khiêu chiến nhiều người, sau khi thắng lợi thì có thể dẫn các nàng đi, về sau các nàng nhất định phải trung thành trăm phần trăm với ngươi."
"Mới đầu tu sĩ đến thành Nữ Thần khiêu chiến đều là một chọi một, theo thời gian trôi qua, hiện tại đã đến một chọi sáu, cho nên cũng gọi là đại hội Lục Phi. Đúng như tên gọi của nó, chính là ngươi đồng thời khiêu chiến sáu nữ đệ tử của thành Nữ Thần."
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Trước kia không phải tiền bối là một chọi một sao, vì sao hiện tại thành một chọi sáu?”
"Với vì sao phải cử hành tỷ thí nhàm chán như vậy chứ?"
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Vậy nếu ta khiêu chiến toàn bộ tu sĩ thành Nữ Thần, sau khi các nàng thất bại đều phải ủy thân cho ta, ta còn không bị mệt chết sao.”
Tôn Nhị Thánh quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, người trẻ tuổi này... Sao lại nằm mơ giữa ban ngày rồi.
"Đầu tiên, ta đến nói cho ngươi biết, không ai có thể đồng thời khiêu chiến toàn bộ thành Nữ Thần, ngay cả Điện chủ Kiếm Điện đã từng tới đây cũng chỉ hoàn thành Ngũ Phi, cũng chính là bởi vì Kiếm Huyền Tử xuất hiện cho nên thời đại Ngũ Phi chấm dứt. Nhưng trận đại chiến kia, Kiếm Huyền Tử ẩn giấu tu vi, sau trận đấu cũng không mang năm tu sĩ đi."
"Cũng chính vì nguyên nhân này, thành Nữ Thần cấm đệ tử Kiếm Điện tiến vào, một khi phát hiện, đánh chết."
Diệp Trường Sinh: "..."
"Tiền bối, không phải Kiếm Huyền Tử đã thắng sao, vì sao không mang tu sĩ đi."
Tôn Nhị Thánh khẽ thở dài: "Kiếm Huyền Tử là ai, đây chính là người độc ác chơi bời nhất vũ trụ, cái gì thú vị thì hắn chơi, thắng rồi thì không cần, chính là chơi, chính là tùy hứng như vậy.”
"Phải biết rằng năm nữ tu sĩ kia chính là năm mỹ nhân nổi danh của thành Nữ Thần, một người trong đó còn leo lên bảng Mỹ Nhân của Đại Thiên Vũ Trụ."
"Thật sự là tạo nghiệp."