Chương 1659: Ta không gây sự

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1659: Ta không gây sự

Ba câu hỏi liên tiếp khiến vẻ mặt Tiên Mộ Tử mất tự nhiên, nhìn qua còn có vẻ ủy khuất.

Nhưng nàng không tức giận, mắt hoa đào nhìn Diệp Trường Sinh, đây là lần đầu tiên có người nói nàng như vậy…

Nam nhân thật sự.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ta không quá thương hương tiếc ngọc, ngươi hiểu rõ ý của ta chứ?”

Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục: “Hơn nữa, ta có rất nhiều kẻ địch, nếu ngươi không nỗ lực đề cao tu vi thì sẽ không có tư cách ở bên cạnh ta.”

“Ngươi nhớ uống linh dịch trong hai bình ngọc mà ta đưa cho.”

Dứt lời, hắn đi thẳng về phía trước, thân ảnh đột nhiên ngừng lại ở cổng vòm đình viện, ngửa đầu nhìn về góc tường.

Một nhánh “hồng hạnh xuất tường”, muôn tía nghìn hồng gọi xuân.

Đây là quả hồng hạnh sao?

Sao nhìn lại giống bồ đào nhỉ?

Diệp Trường Sinh lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước, chẳng qua hắn chỉ quan sát hoa quả, các bạn đọc chắc chắn sẽ nói hắn đang nghĩ khác.

Người đứng đắn sao có suy nghĩ khác được?

Tiên Mộ Tử nhìn Diệp Trường Sinh rời đi, lúc này mới từ từ nâng tay ngọc lên, nhận lấy hai bình ngọc trước mặt.

Đây là linh dịch gì?

Linh khí nồng đậm, sức mạnh sinh mệnh thật mạnh.

Tự lẩm bẩm nói xong, vẻ mặt nàng ảm đạm: “Có phải ta muốn tìm thuốc cho tướng công nên tâm tình hắn không tốt không?”

“Dù sao nam nhân đều kiêng kỵ vấn đề này.”

“Tướng công nói đúng, ta phải đề cao tu vi, sau đó một mực ở lại bên cạnh hắn, ta chính là muốn quấn hắn.”

Trong phủ đệ, hai người bắt đầu tu luyện.

Một bên khác.

Huynh đệ Tôn thị trở lại trong phủ đệ, Tôn Nhị Thánh nói: “Đại ca, ngươi yên tâm chữa trị thân thể, ta sẽ tọa trấn trong phủ.”

Tôn Đại Thánh gật đầu, trong mắt là sự kích động. Vô số năm tháng, ông đã đi rất nhiều nơi, tìm kiếm được rất nhiều chí bảo nhưng lại không thể chữa trị được thân thể của mình.

Hoặc là sau khi chữa trị, ông cũng không rất hài lòng, chính mình lại đập nát.

Dù sao cũng mọc thân thể một lần nữa nên luôn cảm giác có tỳ vết nên muốn tìm kiếm cái đẹp, không cho phép có bất cứ sự tỳ vết nào.

Cho nên tình nguyện để nửa người như vậy cũng không tìm cách chữa trị thân thể.

Đi vào trong phòng tu luyện, Tôn Đại Thánh ngồi ngay ngắn trên ngọc bồ, tiện tay vung lên, khống chế hai bình ngọc trước mặt.

Đây là…

Tôn Đại Thánh có chút không bình tĩnh.

Ông nhớ kỹ lần trước tâm tình dao động lớn nhưng vẫn nghe được Tôn Nhị Thánh bị đánh.

Thế mà… Lại có thể là Trụ Hà Thần Thủy.

Diệp tiểu hữu tặng quà thật lớn, thứ này tiện tay đã đưa sao?

Khó trách hắn có thể bao trọn hội đấu giá, giá trị một bình Trụ Hà Thần Thủy cũng đủ hắn bao trọn mấy hội đấu giá rồi.

Thiếu nhân tình lớn.

Tôn Đại Thánh tin chắc rằng sau khi sử dụng Trụ Hà Thần Thủy thì thân thể của mình sẽ khôi phục, năm đó ông cũng không phải không đi tìm Trụ Hà Thần Thủy, nhưng khi ông đi tìm thì Vũ Trụ Cấm Viện đã biến mất.

Nhiều năm như vậy, Trụ Hà Thần Thủy chưa từng xuất hiện ở Đại Thiên Vũ Trụ, nếu không phải năm đó chính mình may mắn gặp được một giọt Thần Thủy thì sợ rằng thả chí bảo trước mặt ông thì ông cũng sẽ không nhận ra.

Thật sự là lời rồi.

Về sau nhất định phải thân cận với Diệp tiểu hữu hơn.

Nếu đổi thành những người khác, chắc chắn đã có ý đồ xấu rồi.

Nhưng Tôn Đại Thánh không có suy nghĩ như vậy, trải qua thế sự khiến ông hiểu được tham lam sẽ đánh đổi bằng cả mạng sống.

Diệp Trường Sinh có thể trực tiếp đưa Trụ Hà Thần Thủy cho bọn họ, vậy căn bản sẽ không lo lắng có người cướp đoạt.

Trừ khi là muốn tìm cái chết.

Người như vậy chỉ có kết giao bằng hữu với hắn, tốt nhất là bao ăn no.

Tôn Đại Thánh không chút do dự đưa Trụ Hà Thần Thủy vào miệng, thân thể đã khô héo lại bắt đầu khôi phục, tốc độ có thể nhìn bằng mắt thường.

Ba ngày đã trôi qua.

Linh Thành gió êm sóng lặng, không có gợn sóng, chỉ có cuộc đấu giá trở thành đề tài nói chuyện trà dư tửu hậu của chúng tu sĩ.

Giờ khắc này.

Từng bóng người xẹt qua không trung, chỉ để lại tàn ảnh quỷ mị, mười bóng người cùng đi về một hướng.

Rất nhanh đã bay xuống trong phủ Thành chủ.

Trước một tòa cung điện, mọi người quỳ một chân trên đất.

“Trở về.”

Âm thanh trong điện truyền ra, Khương Đế Giáp đi ra, một bộ quần áo màu đỏ, lộng lẫy cao nhã, như đế vương chí cao vô thượng, khiến người ta không khỏi sinh lòng thần phục.

“Hồi chủ nhân, đã thu hồi Cửu Minh Thần Vương Tọa.”

“Hồi chủ nhân, đã thu hồi Cấm Khu Chi Nhận.”

“Hồi chủ nhân, đã thu hồi tháp Hư Vô.”

“Hồi chủ nhân, đã thu hồi sách Hư Vô.”

Từng âm thanh vang lên, khóe miệng Khương Đế Giáp nhấc lên ý cười, hết sức hài lòng gật đầu.

“Xuống đi, theo kế hoạch làm việc.”

Nói đến đây, nàng tiện tay vung lên lấy đi chí bảo mà mọi người dâng lên, ánh mắt lập lòe cho người ta cảm giác dã tâm bừng bừng.

Mọi người chậm rãi đứng dậy, lại một lần nữa tan biến trong hư không..