Chương 1660: Ta không gây sự 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1660: Ta không gây sự 2

Cùng lúc đó.

Vùng trời Linh Thành.

Từng tiếng ầm ầm truyền ra giống như thần lôi cửu thiên buông xuống dẫn tới ánh mắt của tu sĩ trong thành.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Rõ ràng bọn hắn cảm nhận được đang có hơi thở mạnh mẽ muốn buông xuống Linh Thành, nhiều cường giả đồng thời xuất hiện như vậy chắc chắn đã xảy ra việc lớn.

Ầm ầm.

Ầm ầm.

Thần lôi cửu thiên tàn phá bừa bãi, trong phủ đệ, Diệp Trường Sinh đi vào trong tiểu viện, ngẩng đầu nhìn lại, yên lặng thật lâu.

Người nào lại đang giả vờ?

Một làn gió thơm kéo tới, Tiên Mộ Tử đã đứng bên cạnh hắn: “Tướng công, nhiều cường giả như vậy buông xuống Linh Thành, sợ là đã xảy ra chuyện lớn.”

Diệp Trường Sinh nhướng mày kiếm: “Hoàn toàn chính xác là đã có chuyện lớn xảy ra, vùng trời Linh Thành quanh quẩn sát khí nồng đậm, khi chúng ta tới thì không có.”

“Có người lại dám giết chết không ít tu sĩ ở đây.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ngươi rất không tệ, trong thời gian ngắn như thế đã đột phá cấp bậc.”

Tiên Mộ Tử nói: “Nhờ có tướng công ban ân nên ta mới có thể đột phá.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ra đi vòng vòng đi.”

Hai người kết bạn mà đi tới bên ngoài phủ đệ, đột nhiên có một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Người tới không phải ai khác, chính là Tôn Nhị Thánh.

Diệp Trường Sinh nói: “Lão Tôn, sao ngươi lại tới đây?”

Tôn Nhị Thánh nói: “Linh Thành đã xảy ra việc lớn, huynh trưởng lo lắng an nguy của tiểu hữu nên đặc biệt để ta tiếp đón các ngươi.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Làm phiền Tôn lão ca lo lắng, thân thể của hắn khôi phục thế nào rồi?”

Tôn Nhị Thánh lại nói: “Thân thể đã khôi phục, đang củng cố cấp bậc, lần này có thể huynh trưởng sẽ vượt qua thời kỳ đỉnh cao, tiểu hữu chính là ân nhân lớn của hai huynh đệ chúng ta.”

“Đi thôi, chúng ta rời khỏi nơi này trước.”

Ngay khi ba người chuẩn bị rời đi, từng bóng người từ trên hư không bay xuống, đứng ngạo nghễ trên đỉnh lầu các, uy áp kinh khủng nghiền ép xuống.

Tôn Nhị Thánh biến sắc: “Tiểu hữu, những kẻ đến không có ý tốt.”

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh vô tội: “Không đúng, trong khoảng thời gian này ta không gây sự nha!”

Sát ý.

Sát ý nồng nặc.

Diệp Trường Sinh phát hiện những người này có ác ý rất sâu với hắn, thế nhưng hắn cũng không nhận ra họ là ai.

Suy nghĩ trong đầu xoay nhanh, đã từng diệt nhiều môn như vậy, dường như cũng không có chút thực lực như này nha.

Kẻ địch mới sao?

“Lão Tôn, ngươi biết bọn hắn không?”

Tầm mắt Tôn Nhị Thánh xẹt qua trên người mọi người: “Tiểu hữu, những người này đến từ các thế lực khác nhau, có Hư Vô Đạo Đình, Cấm Kỵ Cung, Cửu Minh Thần Vương Điện, Chấn Thiên Bang và Hư Vô Đế Quốc.”

Nói đến đây, ông hơi dừng lại rồi tiếp tục: “Những người này ngày đó cạnh tranh Ẩm Linh Kiếm, nhưng có phải bọn hắn tìm nhầm người không, Ẩm Linh Kiếm cũng không ở trên người tiểu hữu.

Diệp Trường Sinh biết thân phận những người này, ngẩng đầu nhìn lại: “Chư vị là bằng hữu mới, xuống làm quen một lần.”

Giọng nói nữ tử áo trắng lạnh lẽo: “Diệp Trường Sinh, giao Cửu Minh Thần Vương Tọa của chúng ta ra, đừng tưởng rằng phía sau ngươi là Kiếm Điện thì có thể muốn làm gì thì làm.”

Vì sao luôn có người nói ta muốn làm gì thì làm?

Ta là người như vậy, mỗi người chỉ biết bắt nạt người thành thật.

Diệp Trường Sinh liếc mặt nhìn nữ tử áo trắng: “Các ngươi cũng đến tìm chí bảo đúng không?”

Cơ Phách Tiêu của Cấm Kỵ Cung nói: “Giao Cấm Khu Chi Nhận ra, ta có thể cho Kiếm Điện mặt mũi, để cho ngươi một con đường sống.”

Mặt Diệp Trường Sinh trầm như nước, đã đoán được xảy ra chuyện gì, hắn bị người khác hố.

Có người cướp chí bảo của những thế lực này, sau đó giá họa cho hắn, bây giờ còn có người gan lớn như vậy sao?

Nếu muốn chơi, ta sẽ chơi với ngươi đến cùng.

Tiên Mộ Tử bên cạnh nói: “Tướng công, có người nhằm vào ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Vậy ngươi đoán xem là ai?”

Tiên Mộ Tử: “…”

Lúc này, Cơ Phách Tiêu trầm giọng nói: “Đừng nhiều lời với hắn, trực tiếp giết người đoạt bảo.”

Mọi người bắn ra sát ý, hiển nhiên hết sức đồng ý lời nói của Cơ Phách Tiêu.

“Ai dám đả thương huynh đệ ta?”

Giọng nói vô cùng bá khí, quanh quẩn trên vùng trời.

Một bóng người nghiền nát không gian đi ra, đứng trước mặt Diệp Trường Sinh. Người tới không phải ai khác, chính là Tôn Đại Thánh.

Dưới áo bào đen, Chiến Thân Thể sống lại, cả người đều quanh quẩn chiến ý bá khí khiến người khác nhìn mà sợ, giống như có một chân thân nghịch thiên xuất hiện trong hư không, uy áp mạnh mẽ khiến vẻ mặt mọi người trở nên ngưng trọng.

Vẻ mặt một lão giả bỗng nhiên thay đổi: “Nhân Đồ Tôn Đại Thánh, ngươi quả nhiên ở trong Linh Thành.”

Nói đến đây, lão ta dừng lại rồi tiếp tục: “Tôn Đại Thánh, ngươi muốn nhúng tay vào chuyện của Chấn Thiên Bang chúng ta sao?”

Tôn Đại Thánh lạnh nhạt nói: “Chấn Thiên Bang là thứ đồ gì, lão phu chưa nghe nói qua. Trường Sinh là huynh đệ của ta, ai dám động đến hắn thì hỏi thần binh trong tay ta có đồng ý không.”